Thursday, October 29, 2009

Mỹ thử nghiệm sản xuất nhiên liệu sinh học từ dưa hấu

Gail Banzet( 26/10/2009)
Hơn 340 triệu kg dưa hấu hư thối trên các cánh đồng ở Hoa Kỳ mỗi năm.
Mỗi năm tại Hoa Kỳ, hơn 340 triệu kilogram dưa hấu bị hư thối trên các cánh đồng. Những quả bỏ lại này không thể bán ra thị trường vì bị cháy nắng, bị bệnh hoặc bị dập nát, nhưng giờ thì các nhà khoa học ở Oklahoma đang nghiên cứu một giải pháp tận dụng những quả bỏ đi.
Những nhà trồng dưa hấu nói rằng 2009 là một mùa tương đối bội thu. Trong những tháng mùa hè, nhiều dưa hấu ngọt và mọng nước đã được thiêu thụ, nhưng mỗi năm, khoảng 20% số dưa được thu hoạch không thể tới được người tiêu dùng.
Nhà nghiên cứu hóa học Wayne Fish lái chiếc xe tải vòng quanh phòng thí nghiệm nghiên cứu nông nghiệp thuộc Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ (USDA) ở Lane, Oklahoma. Có 130 hectare các loại cây và rau khác nhau, và một nửa hectare được dành riêng cho dưa hấu. Các công nhân đã hái lượm những quả tốt nhất
Những quả còn lại bị bạc màu, méo mó hoặc bị cáo hoặc chim làm hỏng.

Nhưng ông Wayne Fish nói rằng dưa hấu vẫn có thể sử dụng được: ‘Chúng vẫn có thể tạo ra nhiên liệu sinh học’.

Bốn năm trước, Hiệp hội Dưa hấu Quốc gia bắt đầu nghiên cứu khả năng chế ethanol từ chất đường trong dưa hấu. Khi dự án này cho thấy các kết quả khả quan, một thử nghiệm đã bắt đầu tại một trạm nghiên cứu ở Oklahoma.

Ông Bob Morrissey là Giám đốc Điều hành của Hiệp hội Dưa hấu Quốc gia nói: ‘Nếu bạn có một quả dưa hấu chín hết cỡ, nó có tất cả các thành phần cần thiết để sản xuất nhiên liệu sinh học là nước, đường và chất xơ’.


Tại trạm nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, ông Wayne Fish và nhóm của ông kết hợp men với đường dưa hấu. Vài giờ sau, hỗn hợp được cho lên men và được đặt trong một máy chưng cất.

Ông Fish cho biết thêm: ‘Bằng cách chưng cất hỗn hợp này, người ta có thể tạo ra ethanol với một lượng nước nhỏ. Đó là cách chúng tôi tinh luyện hỗn hợp để biến chúng thành nhiên liệu ethanol 95%’.

Ông Fish nói rằng dự án này không phải nhằm thay thế mía hoặc bắp để sản xuất nhiên liệu sinh học. Tiến trình thử nghiệm này cho thấy những quả dưa hấu bỏ đi có thể mang lại thêm một số lượng ethanol nào đó cho thị trường.

Ông Bob Morrissey tại Hiệp hội Dưa hấu Quốc gia nói rằng việc sử dụng dưa hấu có thể mở ra một thị trường mới cho các nông gia. Họ có thể bán những quả ngon cho khách tiêu thụ mua về ăn và những quả hỏng cho các nhà máy sản xuất nhiên liệu sinh học.

Ông Morrissey nói: ‘Một nông nhân thực sự có thể thu hoạch toàn bộ vụ mùa, chuyển chúng tới nhà máy ethanol, và ít ra là vẫn còn kiếm cahc được chút đỉnh để bù đắp vào khỏan đầu tư thay vì bị thua lỗ hoàn toàn’.

Có rất nhiều nông dân ở khắp nước này lo lắng về những quả dưa hấu bị bỏ phí.

Ông Jim Motes từ Oklahoma dù ông không phải là một nông dân có nông trại lớn, ông nói rằng ông luôn tìm cách tận dụng hết vụ mùa của mình: ‘Nếu họ có thể tìm được một số lượng lớn để sản xuất ra nhiên liệu sinh học, thì đó là một ý kiến hay. Bởi lẽ có nhiều dưa hấu nằm lãng phí ở đó, mà khi ruộng đồng cần phải cày xới lại thì chúng cần phải được sử dụng theo một cách nào đó’.

Các nhà nghiên cứu nói rằng ethanol sản xuất từ dưa hấu đang nhận được nhiều sự chú ý. Một công ty có trụ sở ở Texas có tên gọi Common Sense Agriculture hiện đang thiết lập một đơn vị lưu động có thể chế biến đường dưa hấu và sản xuất ethanol ngay trên cánh đồng.

voa

>> Xem Tiếp!

Nam California: Đoàn TN Cờ vàng đến San Fransico chống cái gọi là “Meet Vietnam”của VC

Thanh Niên Cờ Vàng
P.O. Box EI
Garden Grove CA 92842
http://www.thanhniencovang.com
Tel: 714-251-6193

October 29, 2009

Kính gởi quý Đồng Hương Người Việt Quốc Gia tỵ nạn cs Bắc Cali,

Được biết ngày 15 và 16 tháng 11 cộng sản Việt Nam sẽ đưa một phái đoàn đến miền bắc California qua chương trình ”Meet Việt Nam“. Để vạch mặt và đập tan âm mưu thi hành nghị quyết 36 của bạo quyền csVN, nhóm Thanh Niên Cờ Vàng (TNCV) sẽ đến San Francisco 2 ngày 15-16 cùng Cộng Đồng Người Việt tỵ nạn cs ở Bắc Cali biểu tình phản đối bọn cộng sản Việt gian .

Trân trọng kính chào,

Nguyễn Phục
Thay mặt Thanh Niên Cờ Vàng
TNCV – http://www.thanhniencovang.com


>> Xem Tiếp!

Nhìn ra vấn đề mới hành động chính xác để khỏi phí công, uổng sức

*Đặng thiên Sơn
Nhiều ngày trong tuần lễ vừa qua, các cơ quan truyền thanh, báo chí, truyền hình, đặc biệt là về phía Mỹ đã nói về trường hợp một sinh viên Việt Nam tại trường Đại học San Jose State, ban toán học, đến từ thành phố Hồ tặc đã bị cảnh sát San Jose dùng “Baton” đánh lên đầu và bắn súng “Taser” sau khi họ đã còng tay người sinh viên này.

Câu chuyện bắt đầu trở thành ầm ỉ khi báo San Jose Mercury News phát hành tại San Jose tung ra hai bài viết có tựa đề “ “Những âm thanh tệ hại” (The worst part is the sound) và “ Bằng video đã cho thấy Cảnh sát San Jose dùng “Baton”, súng “Taser” bắn kẻ bị tình nghi (San Jose police officers caught on video using baton, Taser gun on suspect) trong hai ngày 24 và 25 tháng mười 2009. Kèm với bài viết là đoạn video dài 2 phút 53 giây, chứng minh cảnh sát đã hành động trái phép. Đoạn video này được quay bằng điện thoại cầm tay, và được văn phòng luật sư Nguyễn Hoàng Duyên cung cấp.

Theo tường thuật thì câu chuyện đã xảy ra vào ngày 3/ 9/09, cách nay gần hai tháng. Được tóm tắc như sau: “Trong ngày 3/9/09, một người bạn cùng phòng với sinh viên VN tên Phương Hồ, là Jeremy Suftin đã dùng xà bong đổ vào đĩa thịt bò Hồ đang ăn.
Trong lúc lời qua tiếng lại, Phương Hồ đã cầm con dao cắt thịt chỉ vào Jeremy Suftin với những lời lẽ hăm dọa. Jeremy Suftin gọi 911 và cảnh sát đến. Khi cảnh sát đến nơi thì sự cải vả đã chấm dứt, Phương Hồ không cầm vũ khí nào trên tay. Vì tiếng Anh kém, Phương Hồ không hiểu lời yêu cầu của cảnh sát biểu đưa tay ra để “chịu trói” nên tỉnh bơ định bỏ đi ra chỗ khác, nhưng đã bị cảnh sát đè xuống còng tay lại. Tiếp theo đó là trận đòn “Baton” của cảnh sát viên Kenneth Siegel giáng xuống và mùi súng “Taser” của cảnh sát viên Steven Payne Jr. tặng cho Phương Hồ. Sau đó, sinhviên này bị câu lưu một ngày một đêm tại sở cảnh sát… Khi trả lời phỏng vấn báo San Fransico Chronico , Phương Hồ cho biết vì không hiểu tiếng Anh nên không biết cảnh sát muốn gì, mới bị họ đè xuống còng tay. Và vì không hiểu luật pháp Hoa Kỳ nên mới nhờ luật sư can thiệp chậm trể như vậy”.

Ngay khi báo báo SJMN đặt vấn đề, Cộng Đồng VN chưa kịp lên tiếng, thì Thị trưởng Chuck Reed, sĩ quan cảnh sát Ronnie Lopez, nghị viên khu vực 3 là Sam Licarrdo, và kế đến nghị viên Kansen Chu khu vực 4, đã đồng loạt lên tiếng. Những nhân vật này cho biết chính quyền đang mở cuộc điều tra để làm sáng tỏ sự việc. Sự quá mau mắn của Chuck Reed và sở cảnh sát đã cho thấy khác biệt lớn lao, so với sự kiện cảnh sát San Jose bắn chết Daniel Sơn Phạm ngày 10/5/09. Trong vụ Daniel Sơn Phạm, mặc dù chính quyền, sở cảnh sát, biện lý cuộc nhận được hàng ngàn thỉnh nguyện thư của gia đình nạn nhân và cử tri VN yêu cầu điều tra minh bạch, nhưng họ vẫn im lặng không ngó ngàng gì tới. Để rồi cuối cùng, sau đó, biện lý cuộc ra phán quyết cho biết hai cảnh sát bắn Daniel Sơn Phạm không làm sai, nên miễn truy tố.

Bài viết này, không đề cập đến “đúng hay sai” về hành động của cảnh sát khi tiếp cận với dân chúng. Nếu nói sai, thì dù cho hình ảnh không rõ ràng của đoạn video với tiếng kêu gào của nạn nhân cũng đủ chứng minh cho thấy cảnh sát quá thô bạo rồi. Hơn nữa, khi ông Chuck Reed, sở cảnh sát đã lên tiếng đang cho tiến hành điều tra, thì thái độ đứng đắn nhứt là giữa bình tỉnh để đợi chờ kết quả. Nên vấn đề đặt ra ở đây, nếu CĐNV tại San Jose muốn là điều gì đó trong lúc chờ đợi, thì điều cần thiết là phải nhìn ra sự việc để hành động được đúng mức, chính xác.

Trước tiên đừng quên rằng, Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại là một Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản tức Tỵ Nạn Chính Trị. Thứ hai, dù rằng trên quan hệ tình người cũng phải thấy ngay, chuyện một du học sinh bị bạo hành khác với chuyện một công dân người Mỹ gốc Việt bị cảnh sát bắn chết. Nếu xác định được hai điểm vừa kể, chúng ta mới thấy trường hợp của Phương Hồ là một trường hợp đặc biệt. Sự đặc biệt này dựa trên ba quan điểm Tình, Lý và Chính trị. Do đó, nó đòi hỏi sự tế nhị, sáng suốt và quyết định đứng đắn của từng cá nhân, của Ban Đại Diện Cộng Đồng, của những tổ chức, đảng phái, để tránh trường hợp bị “cháy túi, trắng tay”.

- VỀ TÌNH: Trên phương diện nhân bản và đồng loại. Dẹp qua các thành kiến Phương Hồ là một du học sinh, là thành phần vừa hồng vừa chuyên được Việt Cộng đào tạo từ nhỏ. Nhưng, khi nhìn hình ảnh của đoạn video với âm thanh hỗn độn, khó ai tránh được sự thương hại khi tai nghe những tiếng rên la, đau đớn thảm thiết của nạn nhân. Những cảm xúc này càng tăng trong lòng người nghe, khi nghĩ đến cái chết của Daniel Sơn Phạm không được chính quyền Chuck Reed giải quyết minh bạch. (Xin mở dấu ngoặc ở đây, suy nghĩ này loại ra trường hợp nếu có những tên Việt Cộng nằm vùng tại các Toà Lãnh Sự, Tòa Đại Sứ của chúng đi ra đường bị cảnh sát Mỹ đánh, bợp tai hay cả việc bị bắn chết).

- VỀ LÝ: Từ bức xúc dồn dập chuyện này đến chuyện kia, cộng đồng VN San Jose đòi hỏi chính quyền địa phương một câu trả lời thỏa đáng là điều đương nhiên. Đòi hỏi này dựa trên tinh thần duy trì công lý mà quyền thụ hưỏng dành cho mọi sắc tộc, chớ không phải vì Phương Hồ là người VN. Lên tiếng để đòi hỏi chính quyền xác định thái độ, hành động của cảnh sát khi tiếp cận với người dân tới mức độ nào mới đúng, đối với những người không có vũ khí nguy hiểm trên tay hay họ không có hành động nào nguy hại đến cảnh sát? Câu hỏi này, người dân cần sự trả lời rõ ràng để còn tin tưởng hay không vào sự làm việc của ccảnh sát.

- VỀ CHÍNH TRỊ: Phương Hồ là người của chế độ cộng sản VN. Phương Hồ là thành phần ưu tú của đảng và nhà nước VC được xuất cảng sang Hoa Kỳ. Do đó, kẻ có đủ tư cách pháp nhân ra mặt bảo vệ, binh vực quyền lợi cho Phương Hồ là bọn VC nằm vùng tại San Fransico, chớ không phải là người Việt tỵ nạn CS, Ban Đại Diện CĐVN hay bất cứ một đoàn thể nào tại San Jose.

Có những suy nghĩ cho rằng, Tòa Lãnh Sự VC tại SF không lo cho Phương Hồ, thì đây là cơ hội người Việt quốc gia đứng ra lo, để lôi kéo những du học sinh, con cháu VC về với chính nghĩa quốc gia. Đây là suy nghĩ hời hợt, chủ quan. Tại sao không nghĩ ngược lại, chính Việt Cộng tại S.F đang tung ra vấn đề Phương Hồ lúc này sau khi đã tính toán kỹ. Nhưng, VC dấu mặt và mở rộng cửa cho những kẻ hấp tấp bước vào cái bẩy mà chúng đã giăng ra. Bởi vì nếu VC ra mặt, thì đâu còn chỗ trống để CĐVN nhảy vào đòi công lý (?)

Hãy nghĩ, Phương Hồ bị cảnh sát “hành hung” xảy ra tới nay đã gần hai tháng. Nhưng tại sao hôm nay văn phòng luật sư của nạn nhân mới tung ra trên báo SJMN để làm rùm beng? Phải chăng điều này là sự sắp xếp, tính toán kỷ của kẻ chủ mưu đứng sau lưng? Có ba giả thuyết được mọi người bàn tán đến:

1/ Giả thuyết 1: Sự tung tin trên báo chậm trể vì sự trao đổi mua bán, giá cả đoạn video giữa với luật sư của Phương Hồ và Dimitri Masouris, người đã quay được đoạn phim tới lúc này mới ngả giá xong.

2./ Giả thuyết 2: Cuối tháng 10/09, là thời điểm chính mùi để Việt Cộng tung tiền ra thuê mướn luật sư, báo chí và bật đèn xanh làm lớn chuyện để lôi kéo cộng đồng VN nhập cuộc. CĐVN vốn nhạy cảm và đang bất mãn chính quyền về chuyện Daniel Sơn Phạm nên hăng hái đấu tranh đòi công lý. Vô tình làm bung xung tốt cho VC .

Nếu cộng đồng Việt Nam San Jose nhúng tay sâu vào chuyện Phương Hồ. Việt Cộng có những điều lợi sau đây:

- VC Mượn sức của CĐVN để làm giá với chính quyền San Jose, mà qua vụ Little Sàigòn ai cũng thấy ít ra Chuck Reed và Madison Nguyễn là hai người có cảm tình với VC, nên việc trao đổi không khó.

- VC muốn CĐVN nhúng tay vào chuyện Phương Hồ, là cách chuyển hướng “mũi nhọn” người Việt quốc gia đang nhắm tới là đối phó với cái gọi là “Meet VN” trong hai ngày 15 và 16/11 của chúng tại S.F bị chểnh mản, yếu đi.

- Việt Cộng lợi dụng sự nhúng tay nhiệt tình của CĐVN vào vụ Phương Hồ để tuyên truyền trong nước rằng, CĐVN tại San Jose đúng là một bộ phận của VNCS vì rõ ràng sự hăng hái bảo vệ một du học sinh đã chứng tỏ tinh thần: “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”.

3./ Giả thuyết 3: Là điều kiện Việt Cộng cần phải có có để đào sâu thêm sự rạn nức giữa CĐVN với chính quyền. Từ đó, VC và tay sai sẽ rêu rao CĐVN tỵ nạn cộng sản là thành phần gây rối, quá khích. Mục đích này chúng chuẩn bị cho việc bầu cử năm 2010 sắp tới.

Chính vì vậy, sau khi đã lên tiếng và làm những điều cần làm như Ban Đại diện Cộng đồng VN/BCL đã gửi văn thư đến Thị trưởng, Sở Cảnh sát San Jose, Biện Lý Cuộc yêu cầu mở cuộc điều tra. Như LĐCTNV/BCL cũng như các đoàn thể tổ chức họp báo trước tiền đình City hall chiều ngày 27/10/2009, thiết nghĩ đã quá đủ. Phần còn lại hãy để cho “cha mẹ đở đầu” của các du học sinh là bọn VC nằm vùng tại S.F và những kẻ thân cộng “thụ lý”. Nếu tiến xa hơn như kêu gọi biểu tình, thì e rằng sẽ trở thành một kịch bản khôi hài của vở tuồng “Anh hùng cứu mỹ nhân” khi đây không phải là việc làm của những người Việt tỵ nạn cộng sản sáng suốt.

*Đặng thiên Sơn

>> Xem Tiếp!

LĐCTNV/BCL họp báo tố cáo cảnh sát SJ dùng bạo lực

*Nguyễn Châu
Tố Cáo Sự Tàn Bạo Của Cảnh Sát San Jose.
Liên Ðoàn Cử Tri Người Việt Bắc California Họp Báo
Trước Tiền Ðình Tòa Thị Chính
Tin San Jose.-
Lúc 6:00 giờ chiều ngày thứ Ba, 27-10-2009, Liên Ðoàn Cử Tri Người Việt Bắc California đã mở cuộc Họp Báo trước tiền đình Tòa Thị Chính San Jose để tố cáo sự tàn bạo của một số nhân viên cảnh sát San Jose đối với cư dân gốc Việt và yêu cầu Văn Phòng Biện Lý Quận Hạt Santa Clara phải mở lại Ðại Bồi Thẩm Ðoàn Công Khai nhằm làm sáng tỏ vụ cảnh sát bắn chết thanh niên mắc bệnh tâm thần Daniel Phạm tại vườn nhà anh ta ngay trong ngày Mother’s Day 10-5-2009, vụ một thanh niên gốc Việt khác tên là Dương Nguyễn đã bị cảnh sát vô cớ đánh gãy tay và bắt giam rồi đưa
ra tòa.

Thông cáo báo chí của Liên Ðoàn Cử Tri Người Việt Bắc California cho biết “Ngày Chủ Nhật 25-10-2009, nhật báo San José Mercury News đã tường thuật về biến cố liên quan đến Hồ Quang Phương, một sinh viên Việt Nam, 20 tuổi đang theo học tại San José State University và một số cảnh sát viên San José. Mặc dù chưa có một kết luận nào được đưa ra, nhưng việc sử dụng bạo lực của cảnh sát được mô tả chi tiết trong bài báo, kèm theo hình ảnh trên video, thật rất cần quan tâm một cách sâu sắc. Biến cố liên quan đến sinh viên Hồ Phương đang dấy lên nhiều câu hỏi trong cộng đồng, không phải chỉ trong biến cố này mà cả trong cách hành sử của cảnh sát có thể làm phương hại đến các cộng đồng khắp thành phố San José. Dưới ánh sáng của sự việc này, hôm nay chúng tôi đứng tại nơi đây, đoàn kết để đòi hỏi sự minh bạch trong mỗi giai đoạn của quá trình theo dõi và vấn đề trách nhiệm từ Thành Phố San Jose.

Thông cáo Báo Chí yêu cầu Thành Phố cung cấp những tài liệu sau đây:

- Một bản sao tài liệu về Chính sách “sử dụng bạo lực” của Sở Cảnh Sát San Jose

- Một bản sao của biên bản và biến cố, biên bản sử dụng bạo lực, kể cả việc dùng súng Taser và băng ghi âm gọi 911 liên quan đến biến cố này và bất cứ vật chứng, tang chứng nào liên quan đến các trường hợp Nguyễn Dương, Hồ Phương và Daniel Phạm.

Cùng tham dự cuộc họp báo với Liên Ðoàn Cử Tri có các tổ chức như: ACLU Bắc California, Silicon Valley De-Bug, San Jose Silicon Valley NAAP.

Liên Ðoàn Cử Tri Người Việt và các tổ chức tham dự họp báo cũng đòi hỏi Biện Lý Quận Hạt phải mở những cuộc điều tra riêng biệt và độc lập về việc sử dụng bạo lực của cảnh sát San Jose, hơn là chờ đợi hoặc trông cậy vào sự điều tra nội bộ của Sở Cảnh Sát San Jose.

Liên Ðoàn Cử Tri yêu cầu Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Việt Nam Bắc California hãy tổ chức một cuộc tập hợp rộng lớn để mời các giới chức chính quyền như Cảnh sát Trưởng San Jose, Biện Lý Quận Hạt Santa Clara và Thị Trưởng San Jose đến gặp gỡ cư dân nhằm làm sáng tỏ các vấn đề đang làm mất niềm tin giữa nhân dân và chính quyền qua các biến cố nghiêm trọng nói trên.

Trong cuộc phỏng vấn của báo chí, anh Nguyễn Dương, một nạn nhân của bạo lực cảnh sát, nói là anh không còn thấy có sự bình yên khi sống tại thành phố San Jose nữa. Cho đến lúc này anh vẫn chưa biết được tại sao cảnh sát lại đánh anh gãy tay và bắt giam, rồi thả ra? Ngoài ra sau khi đánh anh bị thương, cảnh sát không đưa Nguyễn Dương đi chữa trị.

Khoảng hơn một trăm người đủ mọi sắc dân đã tham dự cuộc họp báo. Ban Tổ chức Họp Báo gồm có Luật sư Ngô Văn Tiệp, Chủ Tịch LÐCT, Paul Le, Thomas Nguyễn Phó Chủ Tịch LÐCT; Richard Konda, Asian Law Alliance; Michele Lew, Asian Americans For Community Involvment (AACI); Mục sư Jethroe Moore II, NAACP of Silicon Valley; Socorro Gonzalez, La Raza Lawyers Association; Raj Jayadev, Silicon Valley De-Bug; Raul Colunga;Walter Wilson, African American Services Center; Mỹ Phương Lê, Community Activist; Skyler Porras, ACLU of Northern California.

Ðược biết trước đây, ngày 26-10-2009, Dân Biểu Trần Thái Văn cũng đã ra một thông cáo báo chí về Sự Bạo Hành Của Cảnh Sát San Jose, Yêu Cầu Làm Sáng Tỏ Công Lý. Dân Biểu Trần Thái Văn đã lên tiếng khan cấp với bà Dolores Carr, Chánh Biện Lý Quận Hạt Santa Clara và ông Chuck Reed, Thị Trưởng San Jose.

Ðặc biệt, Dân Biểu Trần Thái Văn đã nhắc lại sự quan ngại và phẫn nộ của cộng đồng Việt Nam đối với Cảnh Sát San Jose và những thủ tục pháp lý thiếu minh bạch từ Biện Lý Cuộc Quận Hạt Santa Clara về vụ cảnh sát bắn chết thanh niên Daniel Phạm, một bệnh nhân tâm thần. Ông Văn nhấn mạnh “Cách đối xử của hai cơ quan chính quyền này về hồ sơ vụ Daniel Phạm đã gay ấn tượng xấu và làm mất niềm tin của Cộng Ðồng Việt Nam tại vùng Bắc California.”

NGUYỄN CHÂU

>> Xem Tiếp!

Saturday, October 24, 2009

Đức Quốc: Tân Bộ Trưởng Y Tế là thế hệ thứ hai Người Việt QG tỵ nạn cộng sản

* Lê Ngọc Châu phóng dịch (Theo báo Spiegel và Reuters 23-10-2009)
Một hãnh diện cho người Việt tỵ Nạn,Dr. Roesler sẽ là Bộ Trưởng Y Tế Đức

Như chúng ta biết, cuộc bầu cử Quốc Hội (QH) Đức vào ngày 27.09.2009 đã kết thúc. Hai đảng lớn CDU và SPD mất đi sự ủng hộ của cử tri. Riêng SPD với ứng cử viên Steinmeier thất bại nặng nề, mất hơn 11% số phiếu. Ba đảng nhỏ thì tăng, nhất là đảng FDP thắng lớn, trở thành đảng mạnh thứ ba sau CDU và SPD tại Quốc Hội Đức.

Sau đây là kết quả của cuộc bầu cử Hạ Viện được công bố ngày 28-09-2009 nhiệm kỳ 2009-2013 (trong dấu ngoặc là kết quả tăng (+) hay giảm (-) so với lần bầu cử 2005):

SPD được 23% (-11,2%)
CDU/CSU 33,8% (-1,4%)
Xanh được 10,7% (+2,6%)
FDP 14,6% (+4,8)
die Linke 11,9% (+3,2%)

Căn cứ vào kết quả trên thì số ghế Thượng nghị sĩ là 622 được phân chia như sau: CDU/CSU: 239 ghế; SPD : 146; FDP : 93; Linke : 76 và Xanh: 68 ghế.

Qua kết quả trên, liên minh cầm quyền lớn giữa CDU/CSU và SPD chia tay. SPD đạt được kết quả bầu cử thê thảm chưa từng có trong lịch sử đảng kể từ khi chiến tranh chấm dứt và sau 11 năm liên tiếp tham chính nay trở thành đối lập tại QH Đức trong 4 năm tới. Không những thế, tham vọng của SPD muốn liên minh với Xanh và Tả Khuynh trước khi bầu cử xảy ra cũng tan thành mây khói. Đảng trưởng SPD, ông Muenterfering bị chỉ trích nặng nề sau đó và cũng đã nhường cho đảng viên trẻ tuổi hơn lên thay thế là ông cựu bộ trưởng môi sinh, Gabriel được tín nhiệm vào chức tân đảng trưởng SPD với hy vọng là sẽ lấy lại uy tín của SPD đối với cử tri Đức trong thời gian tới.

Ước vọng của bà Merkel đã được đáp ứng. Một chính quyền liên bang giữa Liên Đảng CDU/CSU và FDP kể từ 1998 sẽ thành hình và bà Tiến sĩ Angela Merkel sẽ nắm chức vị nữ thủ tướng Đức thêm một nhiệm kỳ 4 năm nữa! Ngay sau khi kết quả được công bố, liên đảng CDU, CSU và FDP tiến hành những cuộc hội đàm để thành lập liên minh cầm quyền. Hôm nay, 23.10.2009, qua nhiều tuần thương thảo, CDU, CSU và FDP đã đả thông được những cách biệt trên mọi lãnh vực như cải tổ về y tế, thuế má, thị trường nhân dụng, xã hội v…v.v… liên minh cầm quyền mới (xem như) cũng đã thành lập xong thành phần nội các của tân chính phủ do bà Merkel lãnh đạo. Theo báo Spiegel và AFP và nhiều thông tấn xã Đức khác loan tin cho biết thì tân nội các của chính phủ do CDU, CSU + FDP cầm quyền gồm có:

* Thủ tướng: Ts Angela Merkel (CDU)
* Ngoại trưởng kiêm phó thủ tướng : Dr. Guido Westerwelle (FDP)
* Bộ trưởng tài chánh: Dr. Wolfgang Schaeuble (CDU, trước đây là bộ trưởng nội vụ)
* Bộ trưởng gia đình: Ursula von der Leyen (CDU)
* Bộ trưởng nội vụ: Karl-Theodor zu Guttenberg (CSU, trước đây là bộ trưởng kinh tế)
* Bộ trưởng lao động: Franz Josef Jung (trước đây là bộ trưởng bộ quốc phòng)
* Bộ trưởng nội vụ: Thomas de Maizière (CDU)
* Bộ trưởng kinh tế: Rainer Brüderle (FDP)
* Bộ trưởng tư pháp: Dr. Sabine Leutheusser-Schnarrenberger (FDP)
* Bộ trưởng y tế: Dr. Philipp Rösler (FDP)
* Bộ trưởng phát triển: Dirk Niebel (FDP)
* Bộ trưởng giao thông: Peter Ramsauer (CSU)
* Bộ trưởng canh nông: Ilse Aigner (CSU nhưng chưa chắc lắm!)

Thành phần nội các nói trên còn phải được liên minh chấp thuận. CDU/CSU+FDP chiếm đa số tuyệt đối tại Hạ Viện là 332 ghế, khối đối lập chỉ có 290. Như thế liên minh mới Đen+Vàng lên nắm quyền sẽ dễ dàng thông qua những luật lệ mới mà chính phủ muốn thay đổi nói chung.

Một điểm đáng được lưu ý, Dr. Roesler là bộ trưởng trẻ tuổi nhất trong tân nội các của bà Ts Merkel, mới 36 tuổi, còn trẻ hơn cả cựu bộ trưởng kinh tế zu Guttenberg!

Thông tấn xã Reuters còn bình phẩm thêm sau khi được biết Roesler đảm nhận chức bộ trưởng y tế Đức. Theo Reuters, qua đó đảng trưởng FDP, Westerwelle muốn kèm chân nhà chính trị trẻ đang lên như diều gặp gió, Dr. Roesler, có thể nói là địch thủ đáng ngại của Westerwelle vì bộ y tế là bộ khó nuốt và nhanh chóng sẽ có nhiều kẻ thù (rasch viele Feinde machen!). Dr. Roesler từng nói, đến 45 tuổi sẽ từ giả chính trường. Câu hỏi này cũng được ban lãnh đạo liên bang FPD đặt ra tại Bá Linh và được Roesler trả lời rõ ràng “đúng vậy”!

Tuy nhiên Roesler cũng không có nhiều thì giờ để suy nghĩ. Bây giớ, trước hết Roesler là Bộ trưởng y tế, một bộ gặp nhiều khó khăn nhất tại Đức. Ngay buổi sáng thứ sáu hôm nay, Roesler còn tường trình kết quả y tế uỷ đạt được cùng với bà Ursula von der Leyen và Babara Stamm của CDU+CSU và buổi chiều thì Roesler trở thành bộ trưởng y tế. Ngay xế chiều cùng ngày, chuyên gia y tế của FDP, ông Daniel Bahr đã khôi hài: “Một bác sĩ mắt với tầm nhìn xa sẽ là bộ trưởng y tế Đức!”. Sau đó khi biết Roesler là bộ trưởng y tế Đức thì Bahr tuyên bố: tôi chia vui với Roesler và sẽ hổ trợ ông ta (Roesler)!

Con đường chính trị của Roesler thăng tiến rất nhanh chóng, không ngờ được, bắt đầu tại tiểu bang Niedersachsen. Cựu tỉnh bộ trưởng và cũng là tổng trưởng kinh tế tiểu bang, Walter Hirche là người đã đỡ đầu cho Roesler. Lúc nào Roesler cũng là người trẻ tuổi nhất: Bí thư tỉnh bộ trẻ nhất, rồi đến chủ tịch khối dân biểu, tỉnh bộ trưởng trước khi thành tổng trưởng kinh tế và giao thông tiểu bang Niedersachsen.

Roesler là người đang được thành viên FDP mến chuộng. Ứng khẩu nhanh nhẹn, nhưng đôi khi cũng có thể khôi hài và chính điểm này làm người ta ưa thích. Từ lâu FDP đã lưu ý đến Roesler và xem như là người sẽ kế vị đảng trưởng Westerwelle trong tương lai.

Reuters cũng nhắc lại lý lịch của Roesler. Ông ta mồ côi và rời Việt Nam đến Tây Đức khi vừa mới chín tháng tuổi, được một gia đình Đức nhận làm con nuôi. Hiện nay Roesler lập gia đình, vợ cũng là bác sĩ và có hai con song sinh.

Đối với Westerwelle, theo Reuters thì khi đưa Roesler lên làm bộ trưởng y tế Đức có hai điều lợi cho Westerwelle: Thứ nhất, một chính trị gia trẻ, giỏi của FDP cùng vào tham chính và đồng thời mặt khác, cầm chân một địch thủ đáng ngại có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp chính trị của mình trong nội đảng FDP với một bộ mà trong thời gian ngắn, Roesler sẽ có rất nhiều kẻ thù …

Thay cho lời kết, tôi xin mạn phép ghi lại cảm tưởng per emails của hai chính trị gia FDP mà tôi đã trực tiếp liên hệ nhân dịp tổ chức ngày Hội Ngộ 30 năm người Việt tỵ nạn tại Bayern (02-05-2009) vừa qua. Của Dr. Mattar, chủ tịch khối dân biểu FDP tại Hội Đồng Thành Phố Munich:

“FDP chúng tôi hãnh diện và rất mừng vì có một thành viên là người Việt rất giỏi, có giòng máu Việt, ăn nói hay và lôi cuốn!”. Người thứ hai là nghị sĩ tiểu bang Bayern (Baviaria) J. Sandt đã viết khi tôi email cho bà ta hỏi là có thể Dr. Roesler sẽ về Bá Linh đảm nhận chức bộ trưởng kinh tề Đức (?) thì bà Sandt (FDP) cách đây vài tuần sau bầu cử Quốc Hội đã trả lời: “Chúng tôi chưa đề cập đến chuyện ai sẽ nắm chức vụ này hay kia nhưng Dr. Roesler là một trong vài người đã đọc một bài tham luận hay nhất trong kỳ họp ban lãnh đạo đảng FDP tại Bá Linh”!

Người Đức hãnh diện có một nhân tài không mang giòng máu cuả họ, khen một cách rất tự nhiên người chẳng phải tóc vàng mắt xanh. Vâng, Dr. Philip Roesler tuy là người có quốc tịch Đức nhưng lại mang giòng máu Việt. Là người Đức gốc Việt đầu tiên làm đến chức bộ trưởng y tế (không đúng như phỏng đoán của tôi là kinh tế!) , một chuyện rất hi hữu trên chính trường Đức.

Đây là một hãnh diện lớn cho cộng đồng người Việt tỵ nạn ở hải ngoại nói chung!

* Lê Ngọc Châu (Munich, 23-10-2009)

>> Xem Tiếp!

Friday, October 23, 2009

Trình Độ Của Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết Sống Mãi Trong Quần Chúng Ta


Trên khắp các diễn đàn thảo luận, làng ảo, người ta đang bàn tán, mổ xẻ lời ăn tiếng nói của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, trong chuyến công du Cu-ba vừa qua .

Xem đoạn video ở trên, người xem bắt gặp đôi con mắt của Chủ tịch NMT láo liên, láy nháy, nhưng chắc chắn hơn 600 cơ sở truyền thông báo chí "Lề Phải" sẽ đồng nhất ca ngợi dáng điệu của Chủ tịch Triết sinh động gây nhiều "ấn tượng trong quần chúng Cu-ba"; còn cách phát biểu trong bài diễn văn rất hùng hồn, trong sáng, "phản ánh" được rõ nét tình hữu nghị Cu - Việt ...

Xin viết lại nguyên văn lời phát biểu của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết:
-"Có người ví von VN Cuba như là trời đất sinh ra một anh ở phía ớ ớ đông một anh ở phía tây. Chúng ta thay nhau CANH GIỮ HÒA BÌNH CHO THẾ GIỚI. Cu ba thức thì VN ngủ. VN gác thì Cu ba nghỉ."(vỗ tay rền vang như pháo nổ!)

Từ đây, người nghe phải lặng hồn, cúi mắt và nghiệm lại lời nói của Đức Tổng giám mục Hà Nội, Ngô Quang Kiệt: "tôi thấy rất là nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt Nam", thật là chí lý .

Rõ ràng XHCN Việt Nam là XẠO HẾT CHỖ NÓI, xạo ke từ Chủ tịch nước cho đến hàng dân đen, hễ ai không biết XẠO nghĩa là cuộc đời sẽ tắt thở . Chủ tịch Nguyễn Minh Triết ơi! chuyến công du nào ông cũng vác bao nhiêu nhục nhã về cho đất nước Việt Nam . Lần đi Mỹ, Chủ tịch Triết không ngần ngại quảng cáo trước giới truyền thông quốc tế rằng, nước Việt Nam có nhiều gái đẹp; và lần này Chủ tịch Triết lại bầy ra cái "đỉnh cao trí tuệ" của người Việt Nam bằng những câu ví von của lũ trẻ trăn trâu .

Thế giới ngày nay, mọi người đều thấy rõ cái bần cùng, ngu muội của Trung cộng, XHCN Việt Nam, Cu-ba và Bắc Triều Tiên (Bắc Hàn). Trung cộng bề ngoài có nền kinh tế vượt trội nhưng thực chất đời sống của người dân đói nghèo, lam lũ và thiếu thốn tự do; còn đời sống ở Bắc Hàn tồi tệ hơn nhiều lần, mùa đông người dân phải ăn cả cỏ để cầm hơi mà sống .

(Cảnh bán hàng rong ở Bắc Hàn)

Đời sống của người dân Việt trong thời Xã Nghĩa thì sao? Chẳng khác gì cảnh đời của các nước anh em đang ôm mớ lý thuyết CS.

(Bán hàng rong tại Việt Nam thời XHCN)
và ...

(Chợ lề đường bên Trung quốc "vĩ đại", cũng khổ như ai)

Tấm hình sau cùng là một kiểu mẫu "chợ lưu động" tại nước anh em Cu-ba


Tất cả hình ảnh mà người xem đã tận tường, thì lời nói của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết: "có người ví von, Việt Nam và Cu-ba ..." Trời nào, đất nào sinh ra ... nghèo đói và ngu dốt như thế?, đó là thành quả của đảng cướp ngày, dẫn dắt người dân đến cùng cực . Việt Nam và Cu-ba thay nhau canh gác hòa bình cho thế giới; nhưng nhìn về biển Đông, ngư dân Việt bị Hải quân Trung cộng cướp bóc đánh đập, triệt đường sinh nhai, nhà cầm quyền csvn ngậm miệng hến và ngoái về hướng Tây, sao Cu-ba bị các nước kềm tỏa, cấm vận mấy chục năm nay rồi đó! Chủ tịch Nguyễn Minh Triết nói năng bặm trợn, biết là đang lường gạt quốc tế nhưng không hề xấu hổ bao giờ, quả là kẻ mất nhân tính .

Chỉ tội cho dân nước tôi, đang phải sống chung với lũ súc sanh, đầu đảng là Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng ...
Hỡi đồng bào ơi! hãy đứng dạy mà đi, đừng nhắm mắt, cúi đầu nữa; Chịu nhục đến bao giờ nữa đây?.


Phú Yên

>> Xem Tiếp!

Dân Lo Bão Tới, Đảng No

Bão ào ào kéo đến
Lũ ùn ùn dâng cao
Các cán họp bảo nhau
Đất trời thương mình đấy!

Hoa từ tâm nở rộ
Tô điểm màu máu tươi!

Cán bộ ưỡn bụng cười:

Để đó ... cho đảng no

Phú Yên




(hình minh họa: http://www.dcvonline.net/php/images/102009/babui_102009_1.jpg



>> Xem Tiếp!

San Fransico, Bắc California: Chuẩn bị biểu tình chống VC sang quấy rối

THÔNG BÁO
V/V: THÀNH LẬP ỦY BAN PHỐI HỢP ĐẤU TRANH
CHỐNG VIỆT CỘNG ĐẾN SAN FRANCISCO
Kính gửi :

- Quí bậc trưởng thượng và quí vị thân hào nhân sĩ
- Quí vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo
- Quí vị lãnh đạo các hội đoàn, đoàn thể, đảng phái Quốc gia
- Quí hội đoàn cựu quân cán chính và các chiến hữu QLVNCH
- Cùng quý đồng hương.

Hưởng ứng lời kêu gọi của ông Nguyễn Phú, hội trưởng hội Ái hữu H.O San Francisco, ngày 17 tháng 10 năm 2009 vừa qua, rất đông đồng hương, và đại diện các hội đoàn đoàn thể người Việt tỵ nạn cộng sản, từ các thành phố lân cận, thuộc miền Bắc Cali, đã đến tham dự phiên họp khoáng đại nầy. Mọi người đã thảo luận trong tinh thần tương kính với tinh thần chống cộng cao độ. Mục tiêu chính là bàn phương hướng đối phó với bọn Việt cộng sẽ đến quấy rối cộng đồng tại thành phố SF, mà địa điểm bọn chúng sẽ tập họp là ngay trong khuôn viên hội trường
tầng 1) của tòa thị chính San Francisco vào hai ngày 15 và 16 tháng 11 năm 2009 ,

Phiên họp được tổ chức tại hội trường số 910 đường Larkin, thành phố San Francisco từ lúc 01 giờ trưa, và kết thúc lúc 4 giờ chiều với những kết quả tốt đẹp như sau.

- Thành lập: ỦY BAN PHỐI HỢP ĐẤU TRANH CHỐNG VIỆT CỘNG ĐẾN SAN FRANCISCO

- Trưởng Ủy ban PHDT : ông Nguyễn Phú ( hội Ái hữu H.O/ SF )

- Phó ban: Gồm các ông

1/ Nguyễn Quí Nhượng ( Hội Ái hữu CTNCT Sacramento ),
2/ Ông Trần Kim Thiều ( Hội Cao Niên Diên Hồng ,Oakland ),

- Ban thông tin, liên lạc: Bryan Công Đỗ, Cao Minh Thông, Trần Lợi.

- Ban Tài chánh và thủ quỹ : ông Nguyễn Dư Hùng, và ông Lê Nguyên Bình ( H.O/ SF )

Ủy ban Phối hợp Đấu Tranh Chống Việt Cộng Đến San Francisco đã bàn bạc, thảo luận và đi đến quyết định chung trong một số vấn đề quan trọng về việc tổ chức 02 ngày biểu tình chống Việt cộng. Đồng hương cư ngụ tại San Francisco, và các thành phố lân cận sẽ nhận được thông báo và sự điều động của các hội đoàn và đoàn thể địa phương để tập trung về khu vực City Hall thành phố SF vào các ngày 15, và 16 tháng 11 sắp đến. Riêng các hội đoàn người Việt quốc gia Nam Cali vì đường xa không thể đến dự phiên họp, nhưng tất cả đều đã đồng thanh lên tiếng là sẽ tập trung và nỗ lực tối đa để về SF góp sức triệt hạ và đập tan mọi âm mưu lừa bịp và gây rối của Việt cộng .

Để cho việc tổ chức 02 ngày biểu tình đạt kết quả mỹ mãn, ỦBPHĐTCVCĐSF kêu gọi toàn thể quí hội đoàn, quí đoàn thể, cùng quí đồng hương tùy hỷ đóng góp tài chánh để có ngân quỹ chi tiêu cho các thủ tục hành chánh, phổ biến tin tức trên tất cả phương tiện truyền thông, kêu gọi và điều động đồng hương tham gia biểu tình thật đông, và các chi phí linh tinh khác. Ủy ban cũng dự trù sẽ tổ chức một đêm thắp nến cầu nguyện cho Tự do Nhân quyền cho Việt Nam để tố cáo và lên án trước dư luận Hoa Kỳ và thế giới về tội ác bán nước và hại dân của bọn cầm quyền Việt cộng.

Chi phiếu xin ghi trả cho ” Hội Ái hữu H.O/ SF “ Xin nhớ ghi chú : ” chống VC đến SF “
Gửi về : Hội Ái hữu H.O/ SF số 875 O’FARRELL St. # 101, San Francisco, CA 94109
Liên lạc : Nguyễn Phú (415) 990-9724; Nguyễn Dư Hùng (415) 676-1507; Lê Nguyên Bình (415) 710-6430

ĐỊA ĐIỂM BIỂU TÌNH:

Tập trung

Trước SAN FRANCISCO CITY HALL
1 DR. CARLTON B. GOODLETT PLACE
SAN FRANCISCO, CA. 94102-4689

Thời gian:
Từ 9:00AM đến 4:00PM
trong 2 ngày Chủ Nhật 15 tháng 11 va Thứ Hai ngay 16 tháng 11 năm 2009.

Trân trọng kính chào đoàn kết

San Francisco, ngày 22 tháng 10 năm 2009
Trưởng UBPHĐTCVCĐSF
Nguyễn Phú

>> Xem Tiếp!

Việt Nam CS xếp hạng 166 về tự do báo chí

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) có trụ sở tại Paris hôm 22/10 vừa công bố bảng xếp hạng về tự do báo chí trong đó Việt Nam xếp thứ 166/175 nước và khu vực.

Đứng đầu bảng xếp hạng là nhóm các nước Bắc Âu như Đan Mạch, phần Lan, Na Uy…

Cuối bảng xếp hạng là Việt Nam, Trung Quốc, Lào, Bắc Hàn, Cu Ba, Miến điện, Iran…

Những quốc gia đứng cuối bảng này, theo nhận xét của tổ chức RSF là những nơi mà các phóng viên bị hạn chế trong tác nghiệp báo chí, nhà báo bị bỏ tù thậm chí sát hại vì đăng những bài báo bất lợi cho chính quyền, sự thật bi che giấu hoặc làm sai lệch.v.v.

Tổ chức Phi chính phủ này cũng đã nhiều lần lên tiếng đòi nhà nước Việt Nam trả tự do cho các nhà báo, luật sư, bloggers Việt Nam đang bị gian cầm. Lần lên tiếng gần đây nhất liên quan tới vụ xét xử 6 người treo biểu ngữ ở Hải Phòng.

Dưới đây là bảng xếp hạng vừa được công bố:

1 Danemark, Finlande, Irlande, Norvège, Suède. 6 Estonie. 7 Pays-Bas, Suisse. 9 Islande. 10 Lituanie. 11 Belgique – Malte. 13 Autriche, Lettonie, Nouvelle-Zélande. 16 Australie. 17 Japon. 18 Allemagne. 19 Canada. 20 Etats-Unis (Territoire Américain), Luxembourg, Royaume-Uni. 23 Jamaïque. 24 République Tchèque. 25 Chypre, Hongrie. 27 Ghana. 28 Trinidad Et Tobago. 29 Uruguay. 30 Costa Rica, Mali, Portugal. 33 Afrique Du Sud. 34 Macédoine. 35 Grèce, Namibie. 37 Pologne, Slovénie. 39 Bosnie-Herzégovine, Chili Guyana. 42 Surinam. 43 France. 44 Cap-Vert, Espagne, Slovaquie. 47 Argentine. 48 Hong-Kong. 49 Italie. 50 Roumanie. 51 Chypre (Partie Nord), Maldives, Maurice. 54 Paraguay. 55 Panama. 56 Papouasie Nouvelle Guinée. 57 Burkina Faso, Haïti. 59 Taïwan. 60 Koweït. 61 Liban . 62 Botswana, Liberia, Malawi, Serbie, Tanzanie, Togo. 68 Bulgarie. 69 Corée Du Sud. 70 Bouthan. 71 Brésil. 72 Bénin, Seychelles, Timor-Leste. 75 Kosovo. 76 Nicaragua. 77 Montenegro. 78 Croatie. 79 El Salvador. 80 République Centrafricaine. 81 Géorgie. 82 Comores, Mozambique. 84 Equateur. 85 Pérou. 86 Emirats Arabes Unis, Ouganda. 88 Albanie. 89 Sénégal, Ukraine. 91 Mongolie. 92 Guinée-Bissau. 93 Isarël (Territoire Israélien). 94 Qatar. 95 Bolivie. 96 Kenya. 97 Zambie. 98 République Dominicaine. 99 Lesotho. 100 Guinée, Indonésie, Mauritanie. 103 Burundi, Côte d’Ivoire. 105 Inde. 106 Guatemala, Oman. 108 Etats-Unis (Hors Territoire Américain). 109 Cameroun. 110 Djibouti. 111 Arménie. 112 Jordanie. 113 Tadjikistan. 114 Moldavie. 115 Sierra Leone. 116 Congo. 117 Cambodge. 118 Népal. 119 Angola, Bahreïn. 121 Bangladesh. 122 Philippines, Turquie. 124 Venezuela. 125 Kirghizstan. 126 Colombie. 127 Maroc. 128 Honduras. 129 Gabon. 130 Thaïlande. 131 Malaisie. 132 Tchad. 133 Singapour. 134 Madagascar. 135 Nigeria. 136 Zimbabwe. 137 Gambie, Mexique. 139 Niger. 140 Ethiopie. 141 Algérie. 142 Kazakhstan. 143 Egypte. 144 Swaziland. 145 Irak. 146 Azerbaïdjan, République Démocratique Du Congo. 148 Soudan. 149 Afghanistan. 150 Israël (Hors Territoire Israélien). 151 Belarus. 152 Fidji. 153 Russie. 154 Tunisie. 155 Brunei. 156 Libye. 157 Rwanda. 158 Guinée Equatoriale. 159 Pakistan. 160 Ouzbékistan. 161 Territoires Palestiniens. 162 Sri Lanka. 163 Arabie Saoudite. 164 Somalie. 165 Syrie. 166 Viêt-Nam. 67 Yémen. 168 Chine. 169 Laos. 170 Cuba. 171 Birmanie. 172 Iran. 173 Turkménistan. 174 Corée Du Nord. 175 Erythrée.

Nguồn: http://www.rsf.org/fr-classement1001-2009.html

>> Xem Tiếp!

Một phán quyết không minh bạch cần sửa sai để duy trì công lý

* Đặng thiên Sơn
Trong một bài viết tựa đề “Không ai muốn bất hạnh đến với mình”, tôi đã đề cập đến cái chết Daniel Sơn Phạm, 27 tuổi, con của ông bà Phạm Vinh cư ngụ tại thành phố San Jose, Bắc California. Câu chuyện xảy ra đúng vào ngày Chủ nhật lễ Mother’s day (Ngày hiền mẫu) 10 tháng 05 năm 2009. Ngày này, lẽ ra là ngày gia đình xum họp, vui vầy. Nhưng lại là ngày chia lìa, khổ đau của gia đình ông Phạm Vinh. Câu chuyện thương tâm xảy ra khi anh của Daniel Sơn Phạm là Brian Phạm gọi cảnh sát đến nhà mình để giúp đỡ đưa em mình vào nhà thương vì cơn bịnh tâm thần nổi lên. Nhưng khi cảnh sát đến nơi! Thay vì “giúp đỡ dân”, cảnh sát đã ra tay “bắn chết dân” bằng bốn phát đạn.

Khi hay tin con chết, trả lời phỏng vấn báo chí Việt – Mỹ, ông Phạm Vinh đã thảng thốt kêu lên: “Gia đình chúng tôi muốn biết tại sao con trai mình phải chết. Chúng tôi chỉ gọi 911 để xin giúp đỡ, chớ đâu phải gọi họ đến để giết con mình”. Và Brian Phạm đã kể lại cho mọi người nghe, là khi cảnh sát đến anh đã nói lớn nhiều lần bằng tiếng Anh: “Don’t kill him. He’s mentally ill (Xin đừng bắn nó. Nó bị bịnh tâm thần). Nhưng những tiếng cầu khẩn thảm thiết của Brian Phạm vô dụng đối với hai cảnh sát tên Matthew Blackerby và Brian Jeffrey. Bốn phát đạn đã làm cho người thanh niên vô tội chết liền tại chỗ.Để giải thích thái độ hành xử chớp nhoáng hơn phim cao bồi “Bắn chậm thì chết” của nhân viên cảnh sát San Jose. Xin hãy đọc đoạn tường thuật trên báo San Jose Mercury News ngày 14/5/09: “San Josse police officers Matthew Blackbery and Brian Jeffrey arrived at the bloody and chaotic Berryessa neighood home Sunday not knowing the attacker lurking somewhere inside was mentally ill. Event they had known, police officials said Tuesday, they would not have acted any differently” (Cảnh sát San Jose Matthew Blackbery and Brian Jeffrey đến nơi lộn xộn có đổ máu ở khu Barryessa, vào ngày Chủ nhật, không biết kẻ tấn công núp ở chỗ nào là người bị bịnh tâm thần. Hôm thứ Ba, giới chức thẩm quyền cảnh sát trả lời là dầu cho khi họ biết điều này họ cũng không thể có hành động nào khác hơn). Không có hành động nào khác hơn, có nghĩa là bịnh tâm thần cũng phải chết.
Đây không phải là lần đầu tiên cảnh sát San Jose nổ súng giết người khi nhận được điện thoại 911 để nhờ giúp đỡ. Riêng đối với Cộng Đồng Người Mỹ gốc Việt tại San Jose, đây là lần thứ hai. Lần thứ nhứt xảy ra vào buổi chiều ngày 13 tháng 7 năm 2003. Ngày này, cảnh sát đã bắn chết cô Trần Thị Bích Câu một thiếu nữ yếu đuối, nhỏ nhắn cao chỉ quá 1 mét 4 tại nhà cô trên đường Taylor. Sáu năm sau, vào buổi trưa ngày 10 tháng 5 năm 2009, hai cảnh sát Matthew Blackbery và Brian Jeffrey đã bắn chết Daniel Sơn Phạm tại sân sau nhà trên đường Commodore. Cả hai nạn nhân của cảnh sát, Trần thị Bích Câu và Daniel Sơn Phạm đều là những người bị bịnh tâm thần.
Hàng ngày theo dõi tin tức trên các hệ thống truyền thanh, truyền hình. Mọi người điều thấy nhân viên cảnh sát thật kiên nhẫn khi đuổi bắt kẻ phạm pháp trên xa lộ. Hay khi họ bao vây một công sở, một nhà hàng, một trường học, nơi kẻ tội phạm đang ẩn náu, có vũ khí trên tay. Họ hành động với sự nhẫn nại đáng mến phục. Ngoài ra, họ còn dùng loa phóng thanh, dùng những lời lẽ khuyến dụ các đối tượng đầu hàng. Nói một cách khác, nhân viên cảnh sát khắp nơi ai cũng tỏ ra tôn trọng mạng sống con người, kể cả mạng sống những kẻ sát nhân. Nhưng ngược lại, hành động nổ súng giết chết cô Trần thị Bích Câu và thanh niên Daniel Sơn Phạm, đã cho thấy một số nhân viên cảnh sát thành phố San Jose coi mạng người như cỏ rác và là những người có máu lạnh.
Câu hỏi đặt ra, là khi được huấn luyện trở thành cảnh sát họ có được dạy phải kiên nhẫn trong mọi tình huống để tránh thiệt hại sinh mạng cho cả hai bên hay không. Nếu có, tại sao hai cảnh sát viên Matthew Blackbery và Brian Jeffrey không kiên nhẫn dành ra 5, 10, 15 phút hay lâu hơn nữa, để đợi cho “cơn điên” của Daniel Sơn Phạm hạ xuống. Bắn chết Daniel Sơn Phạm, một người bị bịnh tâm thần, là hành động độc ác của Matthew Blackbery và Brian Jeffrey. Sự độc ác này cần phải làm sáng tỏ để sau này tránh những trường hợp không cần thiết phải nhúng tay vào máu của cảnh sát.
Làm sáng tỏ vụ án mạng không có nghĩa bắt những đã kẻ dính líu vào máu phải nhận tội sát nhân dù cố sát hay ngộ sát. Mà làm sáng tỏ, là sự giải thích minh bạch về tình huống đã thúc đẩy Matthew Blackbery và Brian Jeffrey đến quyết định phải nổ súng. Sự giải thích rõ ràng của chính quyền trong cái chết của Daniel Sơn Phạm, sẽ dẫn đến quyết định của người dân là còn tin tưởng hay không còn tin tưởng vào chính quyền khi gọi số khẩn cấp 911.

Đồng hương tham gia buổi tập hợp đòi Biện Lý Cuộc Triệu Tập ĐẠI BỒI THẨM ĐOÀN CÔNG KHAI ĐỂ LÀM SÁNG TỎ vụ Cảnh Sát Bắn Chết Một Thanh Niên Gốc Việt Daniel Phạm ngày 6 tháng 10, 2009 trước tiền đình Quận Hạt Santa Clara. (Photo: MyLoi – VVV)
Sau 6 tháng im lặng và sau hai ngày thảo luận, điều tra 13 và 14/10/09, với sự tham dự của Bồi Thẩm Đoàn. Văn phòng Biện Lý Cuộc quận hạt Santa Clara của bà Doroles Carr đã ra phán quyết Matthew Blackbery và Brian Jeffrey hành động không có gì sai trái, nên miễn truy tố trước tòa án.Trả lời phỏng vấn trên đài Vietnam AM 1430 vào trưa ngày 18/10/09, ông Phạm Vinh cho biết Biện Lý Cuộc đã dựa theo trả lời “Yes” hoặc “No” của các nhân chứng và quyết định của Bồi Thẩm Đoàn, nói rằng hai nhân viên cảnh sát không hề biết Daniel Sơn Phạm bị bịnh tâm thần. Đây là kết luận của một phán quyết gian dối, khi sự thật đang nằm trong cuốn tape ghi âm mà các giới chức liên hệ trong chính quyền đã toa rập ém nhẹm không công bố. Vì có thể nói, với hệ thống an ninh tối tân nhứt thế giới của Hoa Kỳ, hơn ai hết, cảnh sát viên Matthew Blackbery và Brian Jeffrey trên đường đến hiện trường họ đã biết rõ Daniel Sơn Phạm là người bị bịnh tâm thần, và còn biết rõ đó không phải là lần thứ nhứt cảnh sát đến nhà nạn nhân để can thiệp.
Nhiều người ngạc nhiên khi thấy ông Kansen Chu tỏ ra dè dặt trước cái chết của Daniel Sơn Phạm. Đến nay, ông ta không đưa ra một văn thư chính thức nào đề nghị HĐTP giải quyết thỏa đáng cái chết của Daniel Sơn Phạm theo như nguyện vọng của CĐVN. Sự im hơi này là một bài học để những cử tri tại khu vực 4 suy nghĩ về chức năng của một nghị viên. Bên cạnh đó, là sự im lặng khác thường của bà Madison Nguyễn so với vụ án Trần thị Bích Câu năm 2003.
Trong bài báo tựa đề: “Tình trạng tiến thối lưỡng nan của nữ nghị viên Madison Nguyễn” (The dilemma of San Jose Councilwoman Madison Nguyen) của bình luận gia Scott Herhold trên báo SJMN ngày 18/10/09, trong phần đầu bài viết cũng đã đề cập đến sự khác thường về hai hình ảnh, nhưng cùng một sự kiện nổ súng chết người của cảnh sát San Jose. Đối với vụ Trần thị Bích Câu Madison Nguyễn xuống đường chống cảnh sát, nhưng vụ Daniel Sơn Phạm lại nín thinh.
Gạt ra ngoài mọi thành kiến, bất đồng, mâu thuẫn và rạn nứt giữa bà Madison và đa số người Mỹ gốc Việt tại San Jose, lẽ ra bà Madison phải thấy rằng sự kiện Daniel Sơn Phạm bị cảnh sát San Jose bắn chết chẳng liên quan gì đến sự kiện Little Sàigon, sự kiện bà ngăn cản nghị quyết cờ vàng hay vấn đề bà ta đã bị hơn 5 ngàn cử tri khu vực 7 bỏ phiếu bất tín nhiệm vào ngày 3 tháng 3/2009. Vì đây là vấn đề nhân bản, nghĩa vụ lẫn nhiệm vụ của một đại diện dân khi đối diện trước một cái chết có nhiều nghi vấn. Nhưng tiếc thay vì quyền lợi cá nhân, vì tham vọng tái ứng cử vào năm 2010, vì thói “đền ơn” bà nghị viên cần phải “đền ơn cảnh sát” đã ủng hộ No recall, nên đã im lặng đạp lên máu và nước mắt của gia đình nạn nhân mà đi.
Phán quyết của Biện Lý Cuộc ngày 14/10/09, đã cho thấy cái gọi là “Dự Luật Trong Sáng, Công khai” (Sunshine Ordinance) do ông Chuck Reed đề ra là chuyện nói vậy chớ không phải vậy. Mặc dù Chuck Reed có những lời nói có vẻ thành thật trong bài xã luận của báo SJMN ngày 19 tháng 10/ 09, tựa đề: “Trường hợp Phạm cần đưa ra nhiều tiết lộ của cảnh sát hơn” (Pham case shows need for more police disclosure). Bài báo viết: “Reed nói cuồn tape 911 nên công bố để chứng minh việc nào đó, tốt hơn là không có gì, và cuồn băng nên được phổ biến sau cuộc họp của bồi thẩm đoàn…Khi cuồn tape được phổ biến, nó có thể làm sáng tỏ hoàn cảnh cảnh sát đã làm, kể cả việc Phạm bị bịnh tâm thần và mức độ được đánh giá là nguy hiểm. Báo cáo tường trình của cảnh sát sẽ làm người dân hiểu chuyện gì đã xảy ra”. Nhưng, câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao ông Chuck Reed lại không thỏa mãn nguyện vọng của gia đình nạn nhân và hàng ngàn thỉnh nguyện của cử tri VN như những điều ông đã nói trên báo SJMN trước khi có phán quyết của Biện Lý Cuộc?
Duy trì sự trong sáng công lý của một quốc gia vốn tự hào thượng tôn luật pháp là điều cần thiết. Nhưng để thực hiện điều này, thiết nghĩ Hội Đồng Thành Phố, Sở cảnh sát và Văn phòng Biện lý Santa Clara nên theo nguyện vọng của gia đình nạn nhân, Ban Đại Diện Cộng Đồng VN, các Đoàn thể và hàng ngàn thỉnh nguyện thư của người Mỹ gốc Việt yêu cầu chính quyền triệu tập một Bồi Thẩm Đoàn mới, làm việc công khai với những nhân chứng, vật chứng do sở cảnh sát cung cấp. Có được như vậy thì thật sự mới khiến mọi người hiểu được lời thị trưởng Chuck Reed đã nói: “The police report might lay out other circumstances that would help people understand what happened”.
* Đặng thiên Sơn (22/10/09)

>> Xem Tiếp!

CHÍNH NGHĨA VÀ GIAN TÀ

* Nguyễn Châu
Chính phủ của Tổng Thống Barack Obama chủ trương mọi sự việc đều phải được minh bạch. Từ ba năm trước đây, chính quyền Thành Phố San José với Thị Trưởng Chuck Reed cũng đã đặt sự minh bạch lên hàng đầu mọi công tác của Hội Ðồng Thành Phố. Hội Ðồng Thành Phố họp thường xuyên để mọi cư dân thành phố được tham gia, góp ý kiến về những dự án mà Thành Phố sắp thực hiện.

Thế nhưng, trong vụ xây dựng một khu Thương Mãi lấy tên là Vietnam Town thì không hiểu tại sao, hầu hết cư dân trong thành phố và đặc biệt là trong khu vực có dự án được chấp thuận cũng không hay biết. Rồi từ sự thiếu minh bạch này đã nổ ra cuộc tranh cãi về danh xưng của khu thương mãi nói là dành cho Cộng Ðồng Việt Nam để vinh danh sự đóng góp của cộng đồng này vào sự phồn vinh của Thành Phố trong hơn ba mươi năm qua.

Vấn đề danh xưng của khu thương mãi nói là của những Việt trên một đoạn đường của Story Road đã tạo nên một cuộc tranh cãi sôi động. Cộng đồng Việt Nam không đồng ý với cái tên áp đặt sẵn là “Vietnam Town” dành cho khu buôn bán lẻ mà một tư nhân đứng ra xây dựng, không tham khảo ý kiến của cộng đồng người Việt và những chủ nhân đang kinh doanh trong khu vực. Sở dĩ cái tên “Vietnam Town” bị phản đối là vì nó có tính cách lạm xưng, không thích đáng. Dự án xây cất này chỉ là một khu buôn bán lẻ giống như Grand Century Mall ở bên cạnh, không thể gọi là “Town” như Japan Town, China Town được, bởi vì tầm vóc nhỏ, không có đường phố.

Cộng đồng Việt Nam đã cùng với một vài cộng đồng bạn lên tiếng phản đối và đòi hòi phải trưng cầu ý kiến cư dân về cái tên.

Chính quyền đã minh bạch mở cuộc thăm dò, báo Mercury News cũng mở cuộc thăm dò qua Internet. Kết quả cái tên Vietnam Town, Saigon Town, Saigon Business District vân vân đều có tỷ lệ rất thấp so với tỷ lệ hơn 91% đồng ý lấy tên Little Saigon đặt cho khu thương mãi nói là để vinh danh cộng đồng Việt Nam tại San Jose.

Hội Ðồng Thành Phố San Jose đã mở một phiên họp đặc biệt mời cư dân thành phố đến để lấy ý kiến một lần chót trước khi Hội Ðồng Thành Phố biểu quyết.

Hơn hai trăm người Việt đã đến tham dự và đã phát biểu ủng hộ cái tên Little Saigon, chỉ một thiểu số khoảng 40 người, đa số là người Mễ Tây Cơ phát biểu ủng hộ cái tên Saigon Business District. Thế nhưng, khi Hội Ðồng Thành Phố biểu quyết thì cái tên được thiểu số phát biểu đồng ý lại thăng cái tên được đại đa số lựa chọn. Công đồng người Việt Bắc California và khắp nơi trên Hoa Kỳ đều bất bình trước sự chà đạp dân chủ của Hội Ðồng Thành Phố San Jose. Những cuộc biểu tình đòi Dân Chủ và công bằng đã diễn ra vào buổi trưa những ngày thứ ba.

Trong lúc cuộc tranh đấu đòi Công Bình và Dân Chủ đang diễn ra thì đùng một cái có một nghị viên vô tình tiết lộ chuyện bà nghị viên gốc Việt đã vận động riêng yêu cầu ông ta bỏ phiếu chi cái tên Saigon Business District của bà. Luật sư của cộng đồng Việt Nam nhận ra đó là hành động vi phạm Luật Brown Act của tiểu bang.

Sự phát giác này đã khiến cho Thị Trưởng Chuck Reed và Nghị viên Madison Nguyễn vội vã ký tên vào một bản đề nghị “bỏ luôn cả cái tên Saigon Business District đã được biểu quyết 8 / 3 trong đêm 20 tháng 11-2007” và không đặt một cái tên nào cả.

Vội vã hủy bỏ kết quả của cuộc biểu quyết, Hội Ðồng Thành Phố, đặc biệt là ông Thị Trưởng và bà nghị viên gốc Việt tưởng là đã “phi tang” hành động vi phạm luật Brown Act của tiểu bang. Nhưng, được sự hỗ trợ của cộng đồng người Việt tại San Jose và khắp nơi cùng sự cố vấn của những người bạn Mỹ ưa chuộng dân chủ, công bằng và quang minh chính đại, Ông Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ tịch cộng đồng Việt Nam Bắc California đã đưa đơn kiện Hội Ðồng Thành Phố San Jose đã vi phạm luật của tiểu bang trong vụ Little Saigon.

Luật sư của Hội Ðồng Thành Phố đã xông xáo viện nhiều lý lẽ để phản bác và yêu cầu Tòa Sơ Thẩm bãi bỏ vụ kiện do Cộng Ðồng Việt Nam Bắc California đứng đơn.

Thỉnh nguyện này của Luật sư Thành Phố San Jose đã bị Chánh Án Tòa Thượng Thẩm Quận Hạt Santa Clara, Kevin Murphy bác bỏ với Phán quyết ngày 29 tháng 5-2009.

Tòa ra lệnh đòi nghị viên William Forrest và nghị viên Madison Nguyễn đến để lấy cung. Sau khi Tòa lấy lời khai của nghị viên Madison Nguyễn và nghị viên William Forrest, ngày 01-7-2009, Thanh Phố San Jose đã nộp thỉnh nguyện lên Tòa Kháng Án của tiểu bang xin lệnh bịt miệng (tiếng Mỹ là Protective Order, Gag Order) nguyên đơn không cho tiết lộ một điều gì về vụ kiện.

Trong thời gian Tòa Kháng Án cứu xét đơn thỉnh nguyện bác bỏ phán quyết của Tòa Thượng Thẩm, cộng đồng người Việt đã tiếp tục công cuộc cùng nhau lo đóng góp và gây quỹ pháp lý để theo đuổi vụ kiện vì chính nghĩa và công bằng, nhằm lấy lại danh dự cho một cộng đồng di dân tị nạn chính trị đã tích cực đóng góp vào sự phát triển của Hoa Kỳ, quê hương thứ hai về mọi mặt từ kinh tế, giáo dục, khoa học, quân sự và chính trị.

Công cuộc tranh đấu thật vô cùng cam go, vì cộng đồng Việt Nam thiểu số, tài chánh yếu kém so với chính quyền một thành phố lớn như San Jose, thì rõ ràng là “trứng chọi đá”. Thế nhưng, hầu hết đồng hương người Việt đều tin tưởng rằng “chính nghĩa luôn luôn thắng gian tà” cao hơn nữa, họ tin vào triết lý dân gian “Trời Có Mắt” sẽ soi sáng cho công lý.

Và ngày Thứ Ba, 13 tháng 10-2009 vừa qua, Trời đã ngó lại Cộng Ðồng Việt Nam Bắc California. Ánh sáng công lý đã chiếu soi Phán quyết của Tòa Kháng Án tiểu bang California, đơn thỉnh nguyện của Thành Phố San Jose nộp ngày 01-7-2009 đã bị bác bỏ.

By The Court:

“The petition for writ of mandate is denied. This court’s temporary stay order issued on july 1, 2009, is vacated.”

Phán quyết này là tuyệt đối vì cả ba vị thẩm phán là Patricia Bamattre-Manoukian, Nathan Mihira và Richard McAdams của Tòa Kháng Án đều quyết định không cứu xét đơn thỉnh nguyện của Thành Phố San Jose.

Ðây là một tin mừng cho Cộng Ðồng Việt Nam Bắc California. Có thể xem phán quyết này như là một thắng lợi thứ hai trong vụ kiện thành phố. Một thắng lợi của chính nghĩa đối với gian tà.

Tin mừng này đã tăng thêm sự cố gắng của những người Việt hằng quan tâm đến danh dự của cộng đồng, đặc biệt là những đồng hương tự nguyện, tự phát đóng góp công sức và bằng mọi cách cố gắng quyên tiền bạc giúp cho quỹ pháp lý của cộng đồng.

Tuy nhiên Cộng Ðồng Việt Nam Bắc California vẫn còn nhiều điều không vui. Ðó là nỗi oan của Daniel Phạm chưa được giải, mặc dầu cộng đồng Việt Nam và các tổ chức pháp lý trong các cộng đồng bạn đã ra sức tranh đấu đòi hỏi một Ðại Bồi Thẩm Ðoàn Công Khai như vụ Trần Thị Bích Câu.

Bà Biện Lý Dolores Carr đã không quan tâm đến yêu cầu của cư dân thành phố, đã không giữ lời hứa “bảo vệ cư dân và công lý”.

Trước tình hình này, người Việt có lương tri, có ý thức dân tộc và yêu chuộng công bằng, cần phải đoàn kết, cần phải gắn bó với nhau hơn để cùng chung lòng, góp công, góp của cho thắng lợi cuối cùng. Chính nghĩa dù phải gặp nhiều gian nan thử thách, nhưng cuối cùng chắc chắn sẽ thắng gian tà.

NGUYỄN CHÂU

>> Xem Tiếp!

Tuesday, October 20, 2009

Nghe Má Khóc Trên Làn Sóng Phát Thanh

Dạ thưa Má,
con ngồi đây đau đớn
nghe giọng khàn, hơi thở ngắn, chiều rơi
trái tim con bủn rủn những rã rời
nghe Má nói:
-"Đời còn gì để mất!...

cả cuộc đời sống nhờ trên mảnh đất
đâu mong giầu chỉ ước đủ cơm ăn
tuổi Má già vẫn cố gắng nhọc nhằn
bám vào đất với tình quê chân thật
căn nhà nhỏ với vài ba công đất
đời ông cha để lại Má hôm nay
thế mà giờ Má phải chịu trắng tay
cầm sấp bạc lạnh lùng như rơm rác!
rơm vởi rác trên bờ đê góc chợ
hóa thân bèo một kiếp sống nổi trôi
Má kêu van, cửa đóng, không đáp lời
ròng rã đã bao mùa thu rụng lá
Má không tin, trái tim người vô cảm
nên đi hoài - van lạy - Má kêu oan
chẳng phải là chỉ có Má độc hành
còn cô bác khắp tỉnh thành chung phận!
người ta nói, dân oan nghe xúi dục,
nhận đồng tiền của thế lực ngoài, trong
bao nhiêu năm oan ức giải không xong
giờ vu khống, hứa suông và đe dọa
Má không sợ - những đòn roi, đầy đọa
bởi sống mà vô nghĩa quá con ơi!..."

Dạ thưa Má,
trời không mưa, sao ướt!
trên mắt, môi... mặn đắng, sót cả lòng
dẫu chỉ nghe trên làn sóng phát thanh
con thương lắm nỗi oan khiên của Má
con xa cách chẳng làm chi được cả
chỉ còn thơ ghi lại nỗi đoạn trường
mong bạn bè ai còn nhớ quê hương
cứu giúp Má - người dân oan - khốn khổ!


Phú Yên
9.21.2007

>> Xem Tiếp!

Sunday, October 18, 2009

Ðồ cứu trợ nạn nhân bão số 9 gồm dép dứt quai, quần áo rách...


Hình bên: Dân làng di chuyển bằng xuồng băng ngang một cánh đồng lúa bị ngập nước ở huyện Ðiện Bàn tình Quảng Nam. Tỉnh này là một trong hai tỉnh bị thiệt hại nặng nhất gây ra bởi trận bão số 9 hồi đầu Tháng Mười. (Hình: Hoàng Ðình Nam/AFP/Getty Images)

Hỡi những ai muốn làm từ thiện, đang cố gắng kêu gọi lạc quyên cứu giúp nạn nhân bão lụt hãy đọc kỹ bản tin này:

QUẢNG NAM 17-10 (TH) - “Quần áo quá cũ rách; giày dép đứt quai không thể sử dụng; các tạp chí chuyên ngành thời trang, chứng khoáng... trong một số thùng quà cứu trợ bà con vùng bão lũ khiến Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc tỉnh Quảng Nam chua xót không biết xử lý ra sao.” Báo điện tử VNExpress ngày 17 Tháng Mười 2009 cho hay như vậy về tình hình cứu trợ nạn nhân bão số 9 (tên quốc tế Ketsana) thổi vào một số tỉnh miền Trung Việt Nam.

Bão số 9 đánh vào các tỉnh miền Trung Việt Nam, bị nặng nhất là hai tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi. Tổng kết thiệt hại sau bảo cho thấy, ít nhất, có 163 người chết và 11 người mất tích. Thiệt hại nhà cửa và tài sản gồm 21,613 nhà bị sập, hay bị lũ cuốn trôi; 258,415 nhà hư hại và 294,711 nhà bị ngập. Bên cạnh đó có hơn 18,000 trường học, trạm y tế, trụ sở UBND xã, các công trình công cộng bị hư hỏng và ngập nước. Ðồng thời, bão lũ còn gây rất nhiều thiệt hại về nông nghiệp, thủy sản, giao thông, điện, thủy lợi... với tổng thiệt hại ước tính $785 triệu USD.

Nguồn tin VNExpress thuật lời ông Vũ Khắc Trọng, viên chức UBMTTQ (cơ quan ngoại vi của đảng CSVN) tỉnh Quảng Nam nói rằng: “Kiểm tra hàng cứu trợ trước khi phát cho người dân, chúng tôi lặng người khi phát hiện một số thùng quà chứa quần áo quá cũ rách không thể sử dụng; giày dép đứt quai; sách, báo thì lem luốc, phần nhiều là tạp chí chuyên ngành...”

Tờ báo này viết “Những thùng quà này do các ‘mạnh thường quân’ gửi đến cứu trợ người dân chịu thiệt hại sau bão lũ số 9. UBND xã Tam Hải, huyện Núi Thành, Quảng Nam, cũng vừa nhận được 100 suất quà từ hai người phụ nữ xưng là đại diện của hai tổ chức từ thiện, đến phát quà cứu trợ. Song, ‘khi kiểm tra thì mỗi suất chỉ có hai lon gạo, vài ba gói mì và một bộ quần áo cũ nát không thể sử dụng được’, ông Hồ Thanh Khoa, phó chủ tịch UBND xã chia sẻ.”

Có rất nhiều nghi vấn về các thùng hàng cứu trợ đã bị đánh tráo khi chuyền qua tay các cơ quan ngoại vi của đảng hay nhà cầm quyền địa phương. Tiền cứu trợ cũng đều bị các viên chức có trách nhiệm phân phát xà xẻo chứ không còn nguyên vẹn.

Nhà cầm quyền Hà Nội từng có chỉ thị phải tập trung mọi thứ phẩm vật cứu trợ vào một đầu mối của nhà nước, không cho phép tư nhân tới phân phối thẳng cho nạn nhân.

Vụ phát tiền cho dân ăn Tết Nguyên Ðán hồi năm ngoái là một thí dụ điển hình. Các quan xã đã cấu tiền của dân dưới đủ mọi hình thức.

VietNamNet hồi Tháng Sáu năm ngoái cho hay 14 tấn gạo cứu đói cho dân xã Cẩm Nhượng, huyện Cẩm Xuyên tỉnh Hà Tĩnh đã bị ông chủ tịch xã “đã tự ý chỉ đạo cho hai nhân viên cấp dưới bán đi 1.5 tấn để lấy tiền trả nợ”.

Hiện nay, các nhà thờ Công Giáo ở Hoa Kỳ, các chùa Phật Giáo đều có quyên góp tiền bạc để gửi về Việt Nam cứu trợ nạn nhân bão số 9. Tuy nhiên, các số tiền này nhiều phần sẽ không nhờ tay nhà nước phân phát vì sợ thất thoát.

(Nguồn: www.nguoi-viet.com)
------------------------------------

Người đọc tin cần chú ý đến hai ý chính trong bản tin đăng ở trên hoàn toàn trái ngược nhau:

Trích: "Nhà cầm quyền Hà Nội từng có chỉ thị phải tập trung mọi thứ phẩm vật cứu trợ vào một đầu mối của nhà nước, không cho phép tư nhân tới phân phối thẳng cho nạn nhân."

Thế nhưng đoạn sau cùng của bản tin đã viết:
Trích: "...Hiện nay, các nhà thờ Công Giáo ở Hoa Kỳ, các chùa Phật Giáo đều có quyên góp tiền bạc để gửi về Việt Nam cứu trợ nạn nhân bão số 9. Tuy nhiên, các số tiền này nhiều phần sẽ không nhờ tay nhà nước phân phát vì sợ thất thoát."

Đây là một bản tin vừa "dấu đầu" vừa "lòi đuôi"! Bè đảng Việt cộng không cho phép tư nhân đứng ra cứu trợ nạn nhân thiên tai, nghèo khổ; thì làm sao các nhà thờ Công giáo, các chùa Phật giáo ở HK lại có thể không nhờ tay nhà nước phân phát - vì sợ thất thoát ?! Có phải cách nói "cường điệu" để ăn đểu với nhau?

Phú Yên

>> Xem Tiếp!

Tàu Cộng muốn đầu độc cả thế giới, drywall do họ sản xuất cũng có chất độc

TẤM DRYWALL TRUNG QUỐC NHIỄM ĐỘC NHÀ Ở MỸ
*(V.Giang)
Alfonso Sanchez dựng bảng “nhà nhiễm độc do Stonerbrook bán” lên mái nhà mình ở Davie , Florida . Căn nhà mua với giá $1.7 triệu có tường làm bằng drywall Trung Quốc nay mất giá hoàn toàn, chỉ đáng zero, vì không bán hoặc cho thuê được. Ông cho biết chính gia đình ông sẽ dọn đi để khỏi bị ảnh hưởng sức khỏe. (Hình: AP Photo/J Pat Carter)
Tường tỏa ra hơi sulfuric, không ai muốn mua, bảo hiểm không đền WEST PALM BEACH, Florida (AP) – Ước mơ về nghỉ hưu tại Florida của hai ông bà James và Maria Ivory bị cản trở khi họ khám phá rằng căn nhà mới của họ được xây với vách ngăn bằng thạch cao ép lại (drywall) nhập cảng từ Trung Quốc, bị tố là tiết ra hơi sulfuric và làm hoen rỉ ống nước. Tình hình trở nên tệ hại hơn khi họ liên lạc với công ty bảo hiểm để xin trợ giúp – và được biết rằng sẽ không được bồi thường và giao kèo bảo hiểm của họ sẽ không được tái ký.

Hàng ngàn chủ nhà trên khắp Hoa Kỳ mua nhà mới được xây bằng vật liệu bị khuyết điểm này đang trong tình trạng lỡ dở, không biết sẽ giải quyết ra sao.

Các cơ quan cấp tiểu bang và liên bang Hoa Kỳ cho hay các tấm drywall Trung Quốc “tiết ra các chất sulfur” và có strontium sulfide, ngửi như mùi trứng thối. Các chủ nhà than phiền là các loại khí này làm han rỉ ống nước, làm hư TV và máy lạnh, làm đen đồ trang sức và các món bằng bạc. Một số khác cho rằng drywall này làm họ ốm đau.

Các chủ nhà hiện không có nhiều hy vọng vì chính quyền và các công ty Trung Quốc nhiều phần sẽ không trả lời các đơn kiện hay bồi thường cho họ. Các công ty bảo hiểm coi đây là khiếm khuyết của công ty xây nhà, không nằm trong phần được bảo hiểm.

Có ít nhất ba công ty bảo hiểm khởi sự hủy bỏ giao kèo hay từ chối không tái ký sau khi các chủ nhà liên lạc với họ để giúp thay thế các tấm drywall. Vì công ty cho vay tiền mua nhà đòi hỏi chủ nhà phải bảo hiểm nhà cửa của họ, những người này có nguy cơ bị xiết nhà, tuy nhiên hiện không có luật lệ nào cấm hủy bỏ giao kèo bảo hiểm nhà cửa.

“Ðây cũng giống như cơn sóng nhỏ ngoài xa đang tiếp tục lớn dần cho tới khi trở thành trận sóng thần,” theo lời luật sư ở Florida David Durkee, người đang đại diện hàng trăm chủ nhà để kiện các công ty xây nhà, công ty cung cấp vật liệu và các nhà chế tạo liên quan tới drywall.

Số lượng drywall nhập cảng từ Trung Quốc vào Hoa Kỳ từ năm 2004 đến năm 2008 đủ để xây hàng chục ngàn căn nhà, phần lớn ở vùng Ðông Nam Hoa Kỳ, nhất là Florida.

(V.Giang)

>> Xem Tiếp!