Showing posts with label Xã Hội. Show all posts
Showing posts with label Xã Hội. Show all posts

Wednesday, November 17, 2010

Bên đời ta còn ai đó lạc loài?


Bên đời ta còn ai đó lạc loài?
-Phạm Lữ Ân

"Trong mọi người đều có một con quỷ đang say ngủ, người tốt là người sẽ không đánh thức con quỷ trong bản thân anh ta hay trong người khác." (Mary Renault)

Một người bạn lâu ngày đến nhà tôi, thấy để trong phòng đọc sách một bức tượng nhỏ có ba con khỉ bịt mắt, bịt tai, bịt miệng, cứ trầm ngâm nhìn mãi. Trước khi ra về, như không kìm lòng được, anh chỉ bức tượng và nói bâng quơ: “Sống vậy cũng hay nhỉ, không cần thấy những điều chướng mắt, không cần nghe những điều chướng tai, chẳng cần ý kiến ý cò chi cho mệt. Mình sống yên phận mình thôi”…

Tôi mỉm cười, với tay lấy bức tượng xuống cho anh xem và giải thích rằng đó là quà tặng của một người bạn Nhật, trong dịp ông ghé nhà tôi và nghỉ lại vài hôm. Tự tay đặt món quà lên kệ sách, ông kể rằng người Nhật có câu châm ngôn “Mi-zaru, kika-zaru, iwa-zaru” nghĩa là “không thấy, không nghe, không nói”. Vì từ “zaru” gần âm với “saru” nghĩa là con khỉ, nên người ta khắc hình ba con khỉ bịt tai, bịt mắt, bịt miệng với vẻ mặt ngộ nghĩnh để biểu thị cho triết lý này. Hình tượng đó được không ít người suy ra rằng hãy cứ sống an phận, mặc kệ những gì đang xảy ra xung quanh. Nhưng theo ông điều mà bức tượng muốn nhắc nhở chính là “đừng nhìn bậy, đừng nói bậy, đừng nghe bậy”… Và hình ảnh đó quen thuộc với rất nhiều nền văn hoá, chứ không chỉ ở Nhật Bản.
Nhưng điều tôi muốn kể không phải là về bức tượng đó, mà là về bạn tôi. Sau khi nghe tôi giải thích, anh đột nhiên ngồi xuống và tâm sự nhiều điều. Anh cần chia sẻ, cần một ý kiến, một lời động viên…Anh cần một người có thể lắng nghe anh bộc lộ sự tức giận và phẫn nộ. Nhưng tại sao mãi đến lúc đó anh mới nói? Thật ngạc nhiên khi tôi biết được, rằng anh đã nghĩ tôi đặt bức tượng ấy trên kệ sách hẳn có lý do. Như thể nó biểu thị cho một cách sống mà tôi muốn hướng tới, gạt bỏ mọi phiền nhiễu và chỉ tìm bình an cho riêng mình. Nếu đúng như vậy, anh đã ôm mối oán hận của mình ra về. Và có thể, với tính nóng nảy của mình, anh sẽ phải “đánh “ai đó” một trận cho hả giận”…
Tôi đã ngồi một mình rất lâu sau khi tiễn bạn ra cửa, và nhận ra một điều, đôi khi chúng ta chỉ cách nhau có một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ.
Có những lúc ta nhìn cuộc sống đang diễn ra và cảm nhận nỗi sợ hãi lớn dần lên trong mình. Sợ hãi những gì ta không thể lường được, sợ hãi trước cái ác, những thủ đoạn mưu mô… Đôi khi ta thấy nó không chỉ ở xa xôi đâu đó trên mặt báo, mà gần mình đến nỗi có thể gây nên những thiệt hại, mất mát và tổn thương hiển hiện về thể xác hay tinh thần. Những lúc ấy, càng ở một mình chúng ta càng hoang mang. Chỉ khi tìm đến ai đó, trò chuyện, giãi bày, tâm sự, an ủi…chỉ khi ngồi bên nhau, chúng ta mới thấy mình đủ mạnh để tự vệ trước cái xấu.
Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta không thể ngồi bên nhau?
Có một điều tôi rút ra được từ những cuốn truyện trinh thám, đó là nạn nhân thường là những người đơn độc, những người bị ngăn cách với người khác đôi khi bằng một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ…Và vì thế, họ không thể chia sẻ những bí mật, những sai lầm, những nghi ngờ, sự giận dữ hay nỗi lo âu. Và trong cuộc đời thực cũng vậy, nạn nhân thường là những người đơn độc. Bởi vậy, đừng bao giờ trở thành một người đơn độc, hay để người khác trở thành đơn độc. Chúng ta có nguy cơ trở thành nạn nhân khi rời nhau ra, khi bị xé lẻ. Chúng ta đã đọc truyện bó đũa từ thời thơ bé, nhưng chúng ta cứ quên nó hoài. Là người tốt, không đủ. Là người lương thiện, không đủ. Để tự vệ trước cái ác chúng ta cần sức mạnh của số đông.
Thỉnh thoảng, chúng ta lại bật ngửa khi nhận ra rằng “người tưởng như thế đó mà lại làm ra chuyện thế này ư ?” Chúng ta bất ngờ khi một cô bạn vốn vui vẻ thân thiện ngày xưa bỗng một hôm ra tay xé áo đánh người như trong phim xã hội đen vậy. Chúng ta bất ngờ khi một người vốn hiền lành bỗng dưng có hành động bạo lực. Nhưng có thật người ta biến đổi bất ngờ đến vậy không?
Câu trả lời là không, chẳng có ai ngủ một đêm thức dậy bỗng hoá ra độc ác, hay ưa bạo lực, hay trở thành kẻ xấu. Luôn luôn có một quá trình. Luôn luôn có những biểu hiện trong quá trình đó dù rất nhỏ. Điều đáng buồn là dường như chúng ta luôn tặc lưỡi lướt qua những điều rất nhỏ. Và rồi, những điều tồi tệ diễn ra là bởi chúng ta đã bỏ qua những điều rất nhỏ đó. Những điều tốt nho nhỏ chúng ta đã không làm, như một cái mỉm cười, một lời thăm hỏi quan tâm, một sự giúp đỡ… Và những điều xấu nho nhỏ chúng ta đã làm, như một lời xúc xiểm bâng quơ, một ánh nhìn khinh rẻ tình cờ…Sẽ rất tai hại nếu chúng ta quên rằng một lời nói tử tế chân thành có thể xoa dịu và níu giữ con người với cái thiện, cũng như chỉ một lời rẻ rúng cũng có thể gây tổn thương sâu sắc và đánh thức con quỷ ngủ say…
Làm sao để loại trừ cái ác? Câu trả lời thường thấy là hãy tránh xa nó, và nếu bắt gặp thì trừng phạt nó thích đáng. Nhưng còn một cách nữa, đó là đừng để người khác có cơ hội trở thành người xấu. Đừng bỏ rơi, đừng ép uổng, đừng khinh khi. Đừng lừa gạt, đừng lợi dụng, đừng phản bội. Đừng gây tổn thương. Đừng dồn ai vào đường cùng…
Tôi không dám nói rằng cái thiện luôn mạnh hơn cái ác. Tôi không biết chắc. Đôi khi tôi nhìn thấy cái thiện bị đánh nốc ao trên sàn đấu trong cuộc chiến đơn độc. Nhưng tại sao chúng ta lại để nó trở thành cuộc chiến đơn độc? Tôi biết chúng ta đông hơn. Những người mong muốn điều tốt đẹp cho cuộc sống này, luôn luôn đông hơn. Vậy thì hãy làm cho chúng ta mạnh hơn. Hãy tìm đến nhau, bạn bè, người thân, đồng nghiệp, đồng hương, đồng loại…Hãy giúp đỡ và xin được giúp đỡ, hãy xiết chặt lại những mối dây liên hệ và đừng để ai thành kẻ lạc loài. Những kẻ lạc loài, thường dễ trở thành thủ phạm, hoặc trở thành nạn nhân.
Thế cho nên, giữa cuộc sống bộn bề đôi khi cũng cần nhìn lại, để tự hỏi lòng xem, phải chăng ngay bên cạnh đời ta vẫn còn có ai đó lạc loài?

Phạm Lữ Ân

>> Xem Tiếp!

Tuesday, September 14, 2010

35 NĂM SAU VÀ HỌ LÀ AI ?

* LÃO GÀ TRE *

Ba mươi lăm năm (35) so với chiều dài lịch sử của một triều đại thời xưa thì ngắn, nhưng với một đời người thì dài lắm, nhất là đối với những ai quan tâm đến thời cuộc, đến vận mệnh khổ đau của dân tộc Việt Nam thì nó lại càng dài hơn.
Ba mươi lăm năm trôi qua quả thật như một giấc mơ hãi hùng! Máu, nước mắt, khổ lụy, nghiệt ngã vẫn còn đây! Những cuộc vượt thoát vô tiền khoáng hậu của người Việt trốn chạy cộng sản — mà cả thế giới đều biết — vẫn còn ghi đậm trong lịch sử nhân loại. Riêng đối với người Việt tị nạn, làm sao có thể quên được những ngày tháng hãi hùng ấy. Có lẽ nó sẽ nằm sâu, nằm mãi trong tiềm thức của mỗi chúng ta.

Ba mươi lăm năm rồi mà người đi vẫn đi, không còn đi được bằng cách vượt biển, vượt biên thì cũng tìm cơ hội khác để đi: ODP (đoàn tụ), lấy vợ, lấy chồng, du học, chạy chọt làm sao để rời xa cái gọi là “thiên đường xã hội chủ nghĩa” . Chính ngay những người theo cộng sản cả đời, những người được hưởng ơn mưa móc như núi, nhưng nếu có cơ hội ra đi là họ đi ngay để trốn khỏi cái “thiên đường” quái đản ấy.

Chừng đó thôi cũng đủ để chứng minh một cách hùng hồn rằng con người không thể sống dưới chế độ cộng sản. Khổ thay, Việt Nam là một trong bốn nước cộng sản còn lại mà loay hoay mãi vẫn không thể nào thoát khỏi cái thiên đường mù đầy oan nghiệt ấy! Nếu miền Nam Việt Nam không bị bán đứng vào tay cộng sản vào 1975, thì chắc chắn, sau sự sụp đổ của khối cộng sản Đông Âu và Nga Sô, toàn cõi Việt Nam bây giờ đã là một xứ tự do, giàu mạnh như bao nhiêu quốc gia văn minh khác. Ít ra cũng bằng Nam Hàn với nền văn minh nhân bản như ngày nay.

Khỏi cần phải tố cáo hay chê bai chế độ; khỏi cần luận tội tập đoàn cộng sản lãnh đạo đất nước đã tàn phá quê hương như thế nào sau 35 năm thống nhất hai miền Nam-Bắc; khỏi cần so sánh với các nước láng giềng và các quốc gia khác trên thế giới — cũng bằng ấy thời gian đã vươn lên như đi hia bảy dặm — mà cứ nhìn vào xã hội tan nát, luân thường đạo lý tiêu tan, thị trường cung cầu quái dị, con người chạy theo vật chất một cách điên cuồng là biết ngay.

Khỏi cần phải nghe những luận điệu vì cảm tính của một số người về thăm quê hương rồi trở lại hồ hởi ca ngợi: “Đất nước ngày nay khá rồi, thôn quê đã có điện nước, người dân có quyền đi lại và có quyền chửi luôn cán bộ cộng sản”. Thế sao? Chỉ có ba bóng đèn thắp sáng trong vài túp lều thô sơ, nghèo khổ, lạc hậu; chỉ có vài người vụt miệng chửi đổng cán bộ là đã có tự do, là đất nước khá rồi hay sao? Trong khi đó đa số các quốc gia tự do trên thế giới đã và đang tiến vào một đời sống sung túc và văn minh nhất của con người lại không đem ra so sánh!

Đúng! Việt Nam đã có tự do, nhưng đó là thứ tự do của giai cấp cai trị được “tự do” ăn trên ngồi trước, “tự do” trấn lột quần chúng để thụ hưởng những xa hoa, phù phiếm trên nỗi thống khổ của toàn dân, vốn đã quá khổ trong một thế kỷ qua vì chiến tranh bom đạn. Phải, Tự là “tự” họ quyết định sự sống của người khác bằng họng súng và Do là “do” họ tạo nên những thủ đoạn đê hèn để áp đảo người dân, tước đoạt mọi thứ quyền tự do căn bản của con người.

Đúng! Có tiến bộ, nhưng là thứ tiến bộ lừa đảo, mưu mô xảo quyệt, cướp giựt để đàn áp mọi sự chống đối của người dân — khao khát hít thở không khí tự do — đã và đang đứng lên đòi tự do tôn giáo, tự do được sống làm người.

Nói tới chính trị là phải chứng minh bằng dữ kiện, bằng đường lối cai trị của một chế độ đang điều hành guồng máy quốc gia. Chế độ ấy như thế nào thì chúng ta đã thừa biết, khỏi cần nhắc lại làm gì cho tốn giấy tốn mực. Nếu họ thật tâm lo lắng cho quyền lợi của quê hương đất nước, cho người dân được hưởng những quyền tối thiểu của con người thì 35 năm qua đất nước đã khá lên rồi. Nếu họ có thật tâm xây dựng đất nước thì tại sao chúng ta phải bỏ nước ra đi, phải tiếp tục ra đi cho đến ngày nay, và phải chấp nhận sống chết trong đường tơ kẽ tóc để tìm tự do? Vì thế, những luận điệu nông cạn thiếu suy nghĩ ấy chỉ là mớ lý luận có lợi cho cục tuyên vận của CSVN.

Vậy, họ là ai?

Họ là những thành phần ích kỷ, chỉ biết sống cho mình, miễn sao có một đời sống sung túc trên xứ người là đã thỏa mãn. Còn quê nhà, bà con làng xóm có sống như thời kỳ “đồ đá” thì cũng mặc. Miễn sao lâu lâu ta về thăm cái xứ lạc hậu ấy để thí cho một vài đồng đô, vừa được tiếng, vừa được những người thọ ơn ca tụng cho thỏa cái tự ái vị kỷ của mình.

Họ là ai?

Họ là thành phần cán bộ được cộng sản cấy theo đoàn người tỵ nạn, nằm vùng khắp mọi nơi, đóng vai quốc gia trá hình, chờ cơ hội là bò dậy tấn công vào hàng ngũ người Việt Quốc Gia, vốn đã chia rẽ trầm trọng do bản chất vị kỷ, phi chính trị của những người sinh hoạt ngoài công cộng. Họ có mặt sinh hoạt nội gian, nội gián trong mọi tổ chức, đảng phái chính trị. Mục tiêu chính của họ là phá nát các tổ chức chính trị chống cộng, bày mưu, chước kế đâm bên này, thọc bên kia, gây mâu thuẫn nội bộ, tung những nguồn tin giật gân ra ngoài làm cho quần chúng mất niềm tin... Mục tiêu của họ chỉ có thế thôi. Khi đã thành công vì phá được các tổ chức chính trị đi đến tình trạng gần như bị tê liệt thì họ đi đâu và làm gì? Dĩ nhiên là họ lặn thật kỹ, viện cớ chán ngán thế sự, lui về ngồi rung đùi đếm tiền và hưởng nhàn, ôm theo một đống tiền, gọi là công tác phí trọn đời.

Họ là ai?

Thà rằng tỏ rõ thái độ đầu hàng như một ông tướng, ông nhạc sĩ “nhớn” đã quay về với đảng và nhà nước, ăn năn sám hối để được hưởng “lộc” cuối đời. Dù xú danh muôn thuở, người đời nguyền rủa, nhưng ít ra họ đã biểu lộ thái độ chính trị dứt khoát theo cộng để người ta phân biệt lằn ranh biên giới rõ ràng giữa họ và chúng ta. Còn hơn những tên nằm vùng sống với nhiều mặt nạ khác nhau để quậy phá các tổ chức chính trị, hội đoàn, cộng đồng; thậm chí trong giới cầm bút cũng không thiếu những tên tự xưng là người cầm bút, nhưng bất xứng, lại háo danh, hám lợi. Chính họ là một thứ bồi bút không hơn không kém, viết lách theo đơn đặt hàng, núp bóng trong tổ chức Văn Bút, để “cố đấm ăn xôi” một cách quyết liệt với mục đích xé nát tổ chức nhằm xóa bỏ dấu tích còn lại của người Việt quốc gia trên diễn đàn quốc tế. Họ cố đấm, dù không ăn được xôi, đến độ một cách phi lý, phi văn hóa mà bất cứ ai có chút suy nghĩ cũng phải nghi ngờ chắc chắn đàng sau họ phải có một sức đẩy nào đó. Họ chính là “những kẻ vô lại may mắn” như nhà văn PNY đã đặt tên trong một loạt bài tố cáo đích danh những tên vô lại này trước công luận vào năm 2008.

Họ là ai?

Họ cũng là những người vượt biển vượt biên ra đi tìm tự do, nhưng sống “với vật chất và vì vật chất” nên theo thời gian, thời thế thế thời phải thế. Họ đã quay lưng, cúi đầu phục vụ trực tiếp, hay gián tiếp cho cục tuyên vận CSVN, sẵn sàng đâm vào vết thương lòng của tập thể người Việt tỵ nạn để kiếm lợi.

Họ là ai?

Họ là những nhà “làm chính trị” theo kiểu lập dị, với mớ lý luận thiên tả, ưa bềnh bồng, không định hướng như con thuyền không bến. Họ sống bên này với thế giới tự do văn minh, phủ phê vật chất nhưng luôn luôn mơ mộng ở một “thiên đường” khác: thiên đường của hoang tưởng, thiên đường của không tưởng. Nhưng nếu họ được sống thực trong cái “thiên đường” ấy, chắc chắn là họ phải lên cơn điên và trở thành người điên sớm nhất. Tiếc thay, khi va chạm với thực tế trong cái xã hội tha hóa ấy thì hối hận cũng đã muộn màng!

Họ là ai?

Họ là thành phần làm chính trị theo kiểu salon, thích đọc diễn văn “xa đấm, gần đâm”. Nghĩa là ở xa thì hô hào “Đấm” đá, những ở gần thì “Đâm” đầu bỏ chạy. Họ cứ tưởng sẽ hòa hợp được với cộng sản bằng một mớ kiến thức về kỹ thuật mà họ học được từ hải ngoại. Về nước họ sẽ được trọng dụng và đảng cộng sản sẽ nghe theo họ. Đúng là hoang tưởng!

Họ là ai?

Họ là những thương gia, với quan niệm “chỉ làm thương mại, không làm chính trị”. Giấc mơ của họ là giấc mơ của những “đại gia” thời mới, được nhà nước ca tụng và tâng bốc lên tận mây xanh. Trước khi đặt vấn đề đầu tiên là “tiền đâu”; dĩ nhiên là họ phải chạy theo giai cấp thống trị, làm theo lệnh của bạo quyền để kiếm lợi. Vì vậy, với thành phần chỉ biết mua bán để kiếm lợi thì trách họ làm gì cho bận tâm. Với họ. quê hương dân tộc không bằng một quả chanh, khi vắt hết nước là liệng vỏ ngay. Gần đây, nhiều “đại gia” đổ tiền về làm ăn vì được đảng nâng bi ca tụng hết mình, nhưng chỉ một thời gian sau thì những đại gia này đều bị trấn lột sạch sành sanh...kêu Trời không thấu! Cái giá “không làm chính trị, chỉ biết làm ăn” họ đã phải trả một cách cay đắng.

Lời kết:
May thay, dân tộc Việt trường tồn qua mấy ngàn năm nay cũng nhờ vào hồn thiêng tổ tiên phù trợ, nên thành phần “Họ Là Ai” nói trên chỉ là thiểu số ung nhọt, sâu mọt trong đại gia đình dân tộc Việt mà thời nào cũng có trong lịch sử. Còn đại đa số những người bỏ nước ra đi tìm tự do thật sự từ năm 1975 đến nay, vẫn một lòng, một chí hướng, đó là giải thể chế độ cộng sản để đưa đất nước tiến lên trong tự do dân chủ. Ngày nào còn bóng dáng cộng sản là còn đấu tranh đòi quyền sống cho đồng bào ruột thịt đang chịu đựng trăm đắng ngàn cay ở quê nhà.

Ba mươi lăm năm rồi, mặc dù những hiện tượng chia rẽ trong hàng ngũ của chúng ta đã xảy ra vì địch và vì chính chúng ta tạo nên cũng có, nhưng những chiến sĩ can trường đã và đang âm thầm hay công khai đấu đầu với CSVN ở khắp mọi nơi vẫn kiên trì, bất khuất, vẫn một lòng với đại cuộc đấu tranh chống cộng. Ở quốc nội, các vị chân tu của các tôn giáo, các nhà đấu tranh cho dân chủ vẫn không sờn lòng đứng lên đòi quyền sống, quyền hành đạo, quyền được phát biểu tư tưởng, mặc dù bị bắt bớ giam cầm dã man trong hơn 35 năm qua. Ở hải ngoại, vẫn những chiến sĩ xung trận ngăn chặn mọi sự xâm nhập của CSVN trên mọi chiến tuyến. Xin cầu chúc “chân cứng đá mềm” tới những tấm lòng bất khuất mà thời nào họ cũng đứng lên trong dòng sinh mệnh của dân tộc Việt.

Là những người may mắn thoát khỏi nanh vuốt của tập đoàn cộng sản, chúng ta không thể nào ngồi yên để hưởng thụ, mà đã đến lúc phải góp sức vào công cuộc chung, tiếp tay với những anh hùng đang xả thân vì nước bằng cách vận động, góp tinh thần — dù chỉ là lời nói — cho quí vị lãnh đạo tinh thần, những nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước đang ngày đêm gian khổ, sống chết trước sự đàn áp dã man của bạo quyền cộng sản.

Có như thế thì chúng ta mới không phụ lòng những anh hùng liệt sĩ đã nằm xuống cho chính chúng ta được sống. Có như thế thì mới không hổ thẹn với chính lương tâm mình mỗi khi nhìn lại chặng đường lưu lạc gian khổ suốt ba mươi lăm năm qua: “Ta đã làm được gì cho quê hương dân tộc”? Có như thế mới làm gương cho thế hệ trẻ trong việc gìn giữ nguồn gốc và tinh thần trách nhiệm đối với sự sinh tồn của dân tộc. Một Brian Doan, một Madison Nguyễn, một John Nguyễn... cũng chỉ là một thiểu số nhỏ bé, bé hơn cả những hòn sỏi khi ném xuống mặt hồ yên lặng, vẫn chưa đủ sức làm gợn sóng lăn tăn. Thế nhưng, mặt khác của vấn đề là sự tỉnh thức của chúng ta, của tập thể người Việt không cộng sản, đó là đoàn kết và cố gắng chăm sóc cho thế hệ nối tiếp gìn giữ truyền thống giáo dục gia đình.

Cuối cùng, xin được thắp nén hương lòng gửi đến hồn thiêng của các anh linh tử sĩ, đồng bào vượt biển, vượt biên đã anh dũng nằm xuống cho đất mẹ sớm nở hoa tự do. Đồng thời cũng xin được nguyện cầu bình an cho những anh hùng dân tộc đang ngày đêm chiến đấu một mất một còn với CSVN trên mọi mặt trận.

* LÃO GÀ TRE *
Nguồn : Take2tango



>> Xem Tiếp!

Báo Thế Hệ Mới Số 16

Báo Thế Hệ Mới số 16: http://www.vietvoter.com/thm/thm16/thm16.html

Đọc lại những số báo trước: http://www.vietvoter.com/thm.html
>> Xem Tiếp!

Thông Báo Bầu Cử Tháng 11

Viet-American Voters of Northern California

Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc CA (VAVNC)

P.O. Box: 360863 Milpitas, CA 95036 --- (408) 500-6929

WWW.VIETVOTER.COM VIETVOTERS@GMAIL.COM


Thông Báo

Kính gửi quý đồng hương,

Chỉ còn vỏn vẹn hơn 1 tháng nữa là đến kỳ bầu cử chung cuộc cho các chức vụ dân cử cấp địa phương cũng như cấp tiểu bang và liên bang, Liên Đoàn Cử Tri (LĐCT) xin gửi đến quý đồng hương lịch trình của những ngày quan trọng trong mùa bầu cử năm nay. Đồng thời mời gọi quý vị hằng quan tâm đến sự lớn mạnh của cộng đồng hãy tích cực đi bầu, và dồn phiếu cho các ứng cử viên (ƯCV) xứng đáng nhất.

Sau đây là lịch trình cho mùa bầu cử năm nay:

- Phiếu bầu khiếm diện bắt đầu gửi đến nhà: 4 tháng 10 năm 2010
- Ngày cuối cùng ghi danh đi bầu: 18 tháng 10 năm 2010
- Ngày cuối cùng yêu cầu phiếu khiếm diện: 26 tháng 10 năm 2010
- Ngày bầu cử tại phòng phiếu: 2 tháng 11 năm 2010

Kính thưa quý vị,

Kỳ bầu cử chung cuộc năm nay sẽ có nhiều chức vụ quan trọng được bầu lại, chẳng hạn như: các chức vụ Dân Biểu và Thượng Nghị Sỹ Liên Bang, chức vụ Thống Đốc bang California, cùng các chức vụ dân cử tại địa phương như Nghị Viên cho các khu vực 5, 7, và 9 thuộc thành phố San Jose. Những người được bầu vào các chức vụ này sẽ có ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống kinh tế, văn hóa, xã hội, và an ninh của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản trong vòng 4 năm nữa. Vì vậy việc chọn lựa người tài đức, thanh liêm, biết lắng nghe nguyện vọng của người dân, biết đặt các phúc lợi của người dân lên trên lợi ích cá nhân và phe nhóm là điều rất quan trọng. Nếu 4 năm trước, chúng ta đã vì lầm lẫn bầu cho những kẻ bất xứng, đi ngược lại ý nguyện của người dân thấp cổ bé miệng, và chỉ biết quan tâm phục vụ cho những kẻ lắm bạc nhiều tiền, đây là lúc chúng ta rút lại lá phiếu của mình và dồn cho người xứng đáng hơn.

LĐCT kêu gọi quý đồng hương đã có quốc tịch Hoa Kỳ, nếu chưa ghi danh đi bầu, xin hãy ghi danh ngay từ bây giờ. Quyền bầu cử là một quyền lợi vô cùng quan trọng dành cho những ai là công dân Hoa Kỳ. Đây là quyền lợi giúp những người dân thấp cổ bé miệng như chúng ta có được tiếng nói ảnh hưởng đến những quyết định của các vị dân cử. Mong quý vị xử dụng quyền lợi này ngay hôm nay bằng việc ghi danh đi bầu, ngõ hầu giúp gia tăng sức mạnh chính trị cho cộng đồng chúng ta.

LĐCT cũng tha thiết mời gọi quý đồng hương vì lý do này hay lý do khác thờ ơ với việc bầu cử trong thời gian qua, xin tích cực đi bầu trong năm nay. Xin đừng nghĩ rằng một lá phiếu của quý vị cũng chẳng thấm vào đâu. Thực ra, mỗi lá phiếu là một viên đá giúp xây dựng nền móng vững chắc cho tiếng nói của cộng đồng chúng ta. Mỗi lá phiếu của quý vị sẽ chỉ là những cơn gió thoảng chỉ đủ sức lay động một cánh hoa. Tuy nhiên, nếu kết hợp với hàng ngàn lá phiếu của đồng hương mình, chúng ta sẽ tạo nên một cơn lốc đủ sức ảnh hưởng đến những quyết định quan trọng của các vị dân cử.

Một lần nữa kính mong quý đồng hương dành chút thời giờ tìm hiểu các ƯCV để không bị lầm lẫn bầu chọn những kẻ bất xứng như 4 năm trước. LĐCT ước mong quý đồng hương hưởng ứng lời kêu gọi này và tham gia bầu cử thật đông, đồng thời sáng suốt dồn phiếu cho những ƯCV xứng đáng nhất để phục vụ cho quyền lợi của chúng ta và lấy lại danh dự cho cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản.

Xin quý vị đừng ngần ngại liên lạc với LĐCT tại số 408-500-6929 nếu có những thắc mắc hay cần tìm hiểu thêm về các ƯCV. Nếu có thắc mắc về việc bầu cử, hoặc cần giúp đỡ ghi danh đi bầu, LĐCT sẽ có thiện nguyện viên hướng dẫn cho quý vị. Quý vị cũng có thể liên lạc trực tiếp với văn phòng bầu cử của quận hạt qua các số điện thoại sau đây: (408) 299-8683 (Anh ngữ) hoặc (408) 282-3097 (Việt ngữ).

Kính chào đoàn kết.

San Jose ngày 9 tháng 9 năm 2010

TM Hội Đồng Quản Trị
Luật sư Đỗ Doãn Quế


TM Hội Đồng Cố Vấn

Bác sĩ Trần Quyền


TM Ban Chấp Hành

Luật sư Ngô Văn Tiệp

>> Xem Tiếp!

Saturday, September 4, 2010

Ủy Ban Chống Cộng và các Hội Đoàn Nam-Bắc California Tổ Chức Đêm “Hướng Về Giáo Xứ Cồn Dầu”

Giáo xứ Cồn Dầu, ở thành phố Ðà Nẵng, nơi nhà cầm quyền thành phố đã có dã tâm cướp đất nghĩa trang của giáo xứ đã có từ hơn 130 năm qua để bán cho các nhà đầu tư ngoại quốc. Giáo dân Cồn Dầu đã cương quyết chống đối và nhất định không chịu dời nghĩa trang đi nơi khác. Hàng trăm công an cơ động bắt đầu giăng kẽm gai và lưới thép B40 chặn đường trước cổng nghĩa địa Cồn Dầu, cố ý ngăn chặn không cho giáo dân đưa thi hài thân nhân vào chôn tại nghĩa địa. Ngày 4 tháng 5 năm 2010, trong đám táng của cụ bà Maria Ðặng Thị Tân mà gia đình chuẩn bị đưa chôn tại nghĩa trang của giáo xứ, bọn công an đã cướp quan tài cụ bà ngay tại nghĩa trang và đã ra tay đàn áp thân nhân cụ bà và đồng bào tham dự đám táng một cách tàn bạo. Bọn công an việt cộng đã dùng roi điện và dùi cui, đánh đập dã man dân chúng đang có mặt tại đó, đa số là đàn bà, trẻ em, các cụ cao niên và cuối cùng họ bắt đem đi biệt giam hàng chục giáo dân cho đến hôm nay chưa thả hết.

Sự đàn áp dã man của bọn công an việt cộng đã được chứng minh qua việc công an đánh chết anh Nguyễn Thành Năm 44 tuổi một thành viên của đoàn trợ tang. Người dân Cồn Dầu hiện đang sống trong tình trạng hồi hộp, lo âu từng giờ, từng ngày vì sự khủng bố của bọn công an việt cộng. Hiện nay đã có hơn 40 người dân lo sợ đến tính mạng nên họ tìm đường vượt thoát đến Thái Lan xin tỵ nạn. Đồng hương Việt Nam tại các quốc gia tự do đã lên tiếng tố cáo hành vi đàn áp dã man của bọn cầm quyền việt cộng với các chính quyền địa phương qua các đêm thắp nến cầu nguyện và cũng đã yêu cầu Liên Hiệp Quốc can thiệp.

NAY ỦY BAN CHỐNG CỘNG và CÁC HỘI ĐOÀN NAM-BẮC CALI

QUYẾT ĐỊNH

Tổ chức đêm cầu nguyện mang chủ đề “Hướng Về Giáo Xứ Cồn Dầu” để yểm trợ cho đồng bào ở Cồn Dầu Việt Nam và một số đồng hương đã vượt thoát đến Thái Lan. Ban Tổ Chức Đêm “Hướng Về Giáo Xứ Cồn Dầu” gồm có các thành phần sau đây:

A.-BAN TỔ CHỨC gồm có:
1.-Ủy Ban Chống Cộng Bắc Cali
2.-Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali
3.-Tổ Chức Lương Tâm Công Giáo
4.-Ủy Ban Yểm Trợ Đấu Tranh Dân Chủ Quốc Nội – Stockton

B.-BẢO TRỢ bởi:
1.-Supervisor Santa Clara County Dave Cortese
2.-ỨCV Nghị Viên Khu Vực 7, San Jose, Minh Dương

C.-CÁC HỘI ĐOÀN THAM GIA & YỂM TRỢ như sau:
1.-Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh
2.-Tổ Chức Lương Tâm Công Giáo
3.-Tiếng Nói Giáo Dân Nam Cali
4.-Hội Tương Trợ Phật Tử Việt Nam tại Hoa Kỳ
5.-Gia Đình Phật Tử Quảng Đức
6.-Tập Thể Chiến Sĩ VNCH vùng Tây Bắc Hoa Kỳ
7.-Tập Thể Chiến Sĩ VNCH vùng Tây Nam Hoa Kỳ
8.-Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali
9.-Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia – TP Stockton
10.-Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia – TP Fresno
11.-Cộng Đồng Người Mỹ Gốc Việt Sacramento - VACO
12.-Liên Hội Sĩ Quan Trừ Bị Quân Lực VNCH
13.-Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali
14.-Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Sacramento
15.-Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Stockton
16.-Hội HO San Francisco
17.-Nhóm Thân Hữu Tù Nhân Chính Trị Bình Điền
18.-Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ-Bị Quốc Gia VN Bắc Cali
19.-Lực Lượng Lôi Hổ Quân Lực VNCH
20.-Lực Lượng Chiến Sĩ Không Quân Quân Lực VNCH
21.-Gia Đình 81 Biệt Cách Dù
22.-Hội Ái Hữu Quân Cảnh Quân Lực VNCH Bắc Cali
23.-Hội Ái Hữu Cảnh Sát Quốc Gia Cali
24.-Hội Sinh Viên Sĩ Quan Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia Bắc Cali
25.-Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại Bắc Cali
26.-Hội Phụ Nữ Thiện Nguyện Việt Mỹ Bắc Cali
27.-Hội Đồng Việt Nam Tự Do Nam Cali
28.-Ủy Ban Chống Cộng Bắc Cali
29.-Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Tuyên Vận Cộng Sản Nam Cali
30.-Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản và Tay Sai Nam Cali
31.-Ủy Ban Hoàng Sa- Trường Sa
32.-Ủy Ban Yểm Trợ Quốc Nội Nam Cali
33.-Ủy Ban Yểm Trợ Đấu Tranh Dân Chủ Quốc Nội Stockton
34.-Ủy Ban Cờ Vàng TP Stockton
35.-Khối 8406 Văn Phòng Hoạt Động Tây Bắc Hoa Kỳ
36.-Thanh Niên Cờ Vàng San Jose
37.-Phong Trào Nô Hồ
38.-Liên Đoàn Cử Tri Bắc Cali
39.-Nhóm Thân Hữu Xe Lunch San Jose
40.-Kim Trang – HiTech Dental Care
41.-VietNam Radio 1430 AM - Huỳnh Hớn
42.-VietNam Radio Bắc Cali 1500AM - Hạ Vân
43.-Chào Bình Minh Radio 1500AM
44.-SBTN San Jose – Nghê Lữ
45.-Tiếng Nói Liên Đoàn Cử Tri Bắc Cali
46.-Thế Hệ Mới Newspaper
47.-Saigon-USA Newspaper
48.-Thằng Bờm Newspaper
49.- Mõ San Francisco Magazine
50.-Tiếng Gọi Dân Tộc – Online Newspaper
51.-Saigon Echo.com

Đêm “Hướng Về Giáo Xứ Cồn Dầu” sẽ được tổ chức từ 4:00PM đến 8:00PM chiều ngày Chủ Nhật 19/9/2010 tại địa điểm 70 West Hedding, San Jose, CA 95110.

Xin chân thành kêu gọi quý đồng hương tham dự đông đảo đêm “Hướng Về Giáo Xứ Cồn Dầu” và cũng xin chân thành cám ơn quý vị mạnh thường quân đã yểm trợ cho Ban Tổ Chức về tài chánh và nhân sự để thực hiện đêm cầu nguyện cho Tự Do và Dân Chủ “Hướng Về Giáo Xứ Cồn Dầu”. Mọi đóng góp và yểm trợ về tài chánh sẽ được chuyển cho Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển do Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng điều hành để chuyển giao cho những người dân cần được giúp đỡ.
Ban Tổ Chức cũng xin chân thành cám ơn bác sĩ nha khoa Cao Song Dũng đã yểm trợ $2,000 Mỹ kim, cô Kim Trang $1,000 Mỹ kim và các hội đoàn tham dự buổi họp đã đóng góp ngay trong ngày 2/9/2010 tại văn phòng luật sư Michael Lưu.

Ngày Thứ Sáu 3 tháng 9 năm 2010

TM. Ban Tổ Chức đêm “Hướng Về Giáo Xứ Cồn Dầu”

Cựu Tr/ Tá Võ Đại, Lực Lượng Đặc Biệt

Mọi đóng góp ý kiến xin liên lạc các số điện thoại sau:
Ô. Võ Đại: (408) 334-9682
Ô. Cao Minh Trí: (408) 315-5977
Ô. Nguyễn Đức Túc: (408) 379-3221
Ô. Vũ Huynh Trưởng: (408) 728-2017

>> Xem Tiếp!

Friday, September 3, 2010

Tại sao giới trẻ không thích vào Đảng Cộng Sản Việt Nam ?

Tại sao giới trẻ không thích vào Đảng Cộng Sản Việt Nam ?

Trần Quốc Tuân

Nhân dịp báo Dân Trí trên Internet cuối tháng Giêng vừa qua có đăng bài báo với đề tài “Tại Sao Nhiều Bạn Trẻ Không Thích vào Đảng” thì tôi, với nhãn quan của một người trẻ thuộc thế hệ 8X, xin góp ý đôi lời.

Qua thu thập ý kiến trên Facebook, tôi biết rằng có bạn không vào Đảng vì vào Đảng là phải đóng Đảng phí. Bạn khác lại cho rằng vào Đảng phải đủ tiêu chuẩn “ba đời gia đình cách mạng” và khi vào Đảng sẽ bị mất tự do, vì phải “trung thành” với Đảng và phải tuân theo chỉ thị của Đảng... Vài bạn khác thì cho rằng, vì không đồng tình với những chính sách của Đảng về kinh tế, môi trường, quốc phòng, và đối ngoại, đặc biệt là với Trung Quốc, nên không muốn vào Đảng.v.v.... Thế nhưng tôi lại cho rằng, những lí do nêu trên chỉ là những lí ngọn, đơn lẻ trong muôn vàn nguyên do khiến giới trẻ không muốn gia nhập Đảng CSVN. Tôi xin nêu ra hai nguyên do, mà tôi cho là gốc rễ của vấn đề, sau đây. Mong được các bạn gần xa góp ý:

Lí do cơ bản thứ nhất khiến giới trẻ Việt Nam không đến với Đảng đơn thuần là vì Đảng CS không được dân chọn ra và bầu lên để lãnh đạo đất nước. Với phương pháp “Đảng Cử, Dân Bầu” - đúng ra là "Đảng Cử rồi ép Dân Diễn Tuồng - hiện nay các cuộc bầu cử đều không tự do và cũng chẳng công bằng. Lá phiếu không mang ý nghĩa “thể hiện nguyện vọng của người dân”, nên các cuộc bầu cử chỉ là những màn trình diễn để hợp thức hoá những gì đã được đảng sắp xếp. Nói một cách khác, Đảng CSVN tự mệnh danh nhân dân để cướp quyền lãnh đạo từ năm 1945 tại miền bắc và từ sau năm 1975 trên cả nước, chứ không phải do người dân lựa chọn. Với công cụ bạo lực là công an và quân đội, Đảng tùy ý đàn áp và tiêu diệt những tiếng nói trái chiều với Đảng. Điển hình và gần đây nhất là vụ xét xử 16 nhà dân chủ, chỉ vì những người này đấu tranh ôn hoà cho nền dân chủ hay treo biểu ngữ chống tham nhũng, đặc biệt là chống trò bá quyền của Trung Quốc.

Cho nên, trước sự đàn áp của các thế lực chỉ biết điên cuồng bảo vệ Đảng, trừ những người dũng cảm nêu trên, người dân nói chung và giới trẻ nói riêng, phải im lặng cam chịu vì tâm lý cầu an. Thế nhưng, trong lòng họ là những ngọn lửa đang bừng bừng cháy. Đến nỗi, dù trong hoàn cảnh khắt khe hiện nay, họ vẫn tìm đến blogs và các diễn đàn trên Internet để phần nào xả bớt bức xúc trong lòng. Cho nên, chuyện người dân nói chung và giới trẻ nói riêng không vào Đảng là chuyện nước chảy xuôi dòng. Tuy nhiên, cũng vẫn có một số người trẻ tìm đến Đảng, nhưng các bạn này vào Đảng không để phục vụ hay lãnh đạo, mà vào để cậy thế để tiến thân trong công việc, hoặc để làm kinh tế, tư lợi, và sẽ bị cuốn hút trong guồng máy tham nhũng của đảng, hoặc là sẽ bị guồng máy này nghiền nát nếu họ trong sạch. Vì vậy, những thành phần này gia nhập Đảng không để cứu nguy hay gia tăng sức mạnh cho Đảng, mà làm mất thêm uy tín, làm Đảng thêm rệu rã. Do đó, thành phần này có thể còn gây nguy hiểm cho đảng hơn là những người trẻ không gia nhập Đảng.

Lí do thứ hai làm giới trẻ không gia nhâp Đảng là vì những lí tưởng mà người CS theo đuổi giờ đây chỉ là những lí tưởng không tưởng, trái ngược sự thật. Những lí tưởng khi xưa để gia nhập Đảng CS như xây dựng “xã hội đại đồng, văn minh, công bằng” giờ đây chỉ còn là những điều nói xuông quá nhàm chán. Bằng cách tìm hiểu thông tin đa chiều, giới trẻ giờ đây đã biết rằng các nước dân chủ như Nhật, Nam Hàn, Singapore, Đài Loan không cần đến lí tưởng Cộng Sản, nhưng xã hội họ vẫn “đại đồng, văn minh, công bằng và giàu mạnh” hơn Việt Nam nhiều; và họ vẫn là cái đích mà Việt Nam mong để bắt kịp. Ở các quốc gia này, người dân có quyền phản biện và phản đối những chính sách sai trái của nhà nước. Với quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, những tiếng nói phản biện tạo được áp lực rất lớn, bắt buộc nhà nước phải quan tâm, điều chỉnh những chính sách không được lòng dân; nếu không, qua lá phiếu trong những cuộc bầu cử trong sáng, người dân sẽ thay đổi và bầu ra người khác thay thế họ lèo lái quốc gia. Khi cần, người dân cũng dùng lá phiếu để truất phế người lãnh đạo. Một tổng thống Đài Loan Trần Thủy Biển giàu có và quyền qúy, nhưng khi tham nhũng vẫn bị xử tù chung thân. Một vài vị cựu tổng thống đầy quyền uy của Nam Hàn trước đây cũng đã bị đưa ra xét xử vì những tì vết khi họ tại chức....
Đấy mới thật sự là những xã hội đại đồng, văn minh, và công bằng.

Còn Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng CS thì sao? Vì không có tự do báo chí và không có nền pháp luật công bằng, nên Nguyễn Việt Tiến trong vụ PMU 18 làm thất thoát ngân sách 6 tỷ đồng nhưng vẫn được toà án của Đảng xử “trắng án” và được phục hồi đảng tịch. Về mặt dân sự thì việc truy cập các trang mạng xã hội như Facebook và Multiply bị chặn; các đài radio quốc tế như RFA và VOA thường xuyên bị phá sóng để bưng bít thông tin. Treo biểu ngữ chống tham nhũng hoặc chống Trung Quốc thôi, cũng đã bị vài năm tù. Về mặt tôn giáo thì tăng sinh Bát Nhã bị Công An và côn đồ đánh đập, truy bức. Thánh Giá Đồng Chiêm thì bị đập phá. Về mặt xã hội thì khoảng cách giàu nghèo mỗi ngày một xa. Đặc biệt giới lãnh đạo, vì dùng quyền lực làm kinh tế nên cực kỳ giàu có. Tham nhũng, hối lộ thì tràn lan. Và đã gần 80 năm rồi nhưng lí tưởng xã hội “đại đồng, văn minh, công băng” không những chẳng thực hiện được (vì không ai thực hiện được những điều không tưởng) mà còn làm đất nước Việt Nam tụt hậu toàn diện so với các nước dân chủ trong vùng. Giới lãnh đạo đảng thay vì nhận thức được thực tế này để trân trọng những tiếng nói phản biện cũng như những người có lòng với đất nước, hầu có thêm bàn tay giúp nước, thì lại trù dập họ. Đồng thời chỉ loanh quanh bao biện cho những sai trái của đảng. Nước Nhật chỉ cần hơn 2 thập niên sau chiến tranh, họ đã vươn lên từ đống tro tàn để trở thành cường quốc kinh tế. Còn đảng thì vẫn đổ lỗi cho “chưa có kinh nghiệm quản lý” dù đã qua 35 năm hoà bình.

Đảng đòi “canh thức cho an ninh thế giới”, trong khi an ninh của ngư dân mình trên chính vùng biển của mình thì đảng lại chẳng dám bảo vệ. Giới trẻ đã nhận thức được tất cả những điều này. Cho nên nói chung họ không dại gì bước vào Đảng, để rồi phải chạy theo những lý tưởng không thể thực hiện; hoặc phải tuân hành những mệnh lệnh vô lý, phản dân chủ của đảng, hoặc của thành phần lãnh đạo vừa thiếu khả năng vừa vô đạo đức. Và giới trẻ cũng không dại vào Đảng để bị vạ lây hoặc bị làm dê tế thần trong những cuộc đấu đá, tranh giành tư lợi, quyền lực trong nội bộ đảng.

Vì những lí do căn bản nêu trên, tuổi trẻ Việt Nam nói chung không muốn gia nhập Đảng CS, vì họ biết rằng gia nhập đồng nghĩa với việc suy nghĩ, phát ngôn và làm việc theo đường lối do Đảng vạch ra. Mà thực tế đã chứng minh rằng, những phát ngôn và việc làm đó hoặc là sai trái hoặc là vô trách nhiệm đối với đất nước. Điều đáng buồn là tuổi trẻ Việt Nam cũng tin rằng những tiếng nói, những việc làm, những phản biện của họ, dù có đúng đắn đến đâu đi nữa, nhưng nếu trái chiều với Đảng thì rồi cũng sẽ bị dập tắt. Vì thế giới trẻ nói chung không chỉ tránh xa Đảng mà còn tránh xa luôn "chính trị". Và theo tôi, đó mới là mối nguy hại sâu thẳm và lâu dài cho đất nước - khi nguồn sinh lực chính của một quốc gia không còn thiết tha gì đến hướng đi và vận mạng tương lai của nước mình nữa, dù biết là đất nước đang suy thoái trầm trọng trong tay những kẻ bất xứng.

Tóm lại, tôi nghĩ rằng các bạn nào thuộc thế hệ 8x dám vượt lên trên những ồn ào của đời sống hàng ngày để nhìn ra bàn tay tai hại của lãnh đạo Đảng CSVN đối với đất nước đã là chuyện khó; và tránh xa các dụ dỗ của Đảng đã là điều tốt. Và đáng mừng là đại đa số tuổi trẻ Việt Nam đã đang làm điều khó và điều tốt đó. Thế nhưng như vậy vẫn chưa đủ!

Chỉ cần nhìn ra các nước láng giềng trong khu vực, bạn sẽ thấy ngay chúng ta không thể tiếp tục im lặng chấp nhận cái nhục lạc hậu, không thể tiếp tục nhắm mắt cam chịu tình trạng băng hoại hiện nay của đất nước. Chúng ta phải tích cực quan tâm đến chính trị với tư cách của một người dân quan tâm đến vận mệnh đất nước. Giới trẻ chúng ta phải bắt đầu bằng những tiếng nói phản biện trước những sai trái ngay trước mắt. Chính chúng ta phải đánh thức dư luận, phải đánh thức sự quan tâm của dân tộc trước những hiểm họa đối với đất nước. Và hãy cùng bắt đầu bằng những việc nhỏ trong tầm tay, bằng một lời truyền miệng, bằng vài câu giải thích cho ngưòi bạn kế bên, bằng những bài viết trên blogs và các diễn đàn Internet, v.v...

Một người lên tiếng cách ba thước không ai nghe, nhưng nếu 40 triệu thanh niên Việt Nam đồng thanh lên tiếng thì trên Thiên Đình cũng sẽ nghe. Ý dân là ý trời. Hãy cùng tôi lên tiếng!

Trần Quốc Tuân



>> Xem Tiếp!

Thursday, August 26, 2010

Thursday, August 12, 2010

Báo Thế Hệ Mới số 14

Báo Thế Hệ Mới số 14

Quý vị có thể đọc những số báo trước đây tại: http://vietvoter.com/thm.html



>> Xem Tiếp!

Thầy Giáo cũ và Lá Cờ Vàng


Tôi bàng hoàng xúc động thật lâu khi nhận được điện thoại của một người bạn học gọi từ Pennsylvania báo tin thầy cũ của chúng tôi là thầy N. mới từ Việt Nam qua Mỹ du lịch và thầy rất mong được gặp lại tôi. Thầy tôi đang ở nhà của một người cháu ở vùng Tây Nam tiểu bang Virginia, cách nhà tôi gần 3 giờ lái xe. Tôi gọi điện thoại xuống để chào thầy và hẹn cuối tuần sẽ xuống đón thầy về nhà nhưng thầy bảo cứ để thầy đi xe lửa lên Hoa Thịnh Đốn rồi đón thầy ở nhà ga, và “đó là mệnh lệnh” nên tôi đành phải vâng lời.

Sau khi nói chuyện điện thoại với thầy, tôi đã ngồi thẫn thờ cả tiếng đồng hồ tưởng nhớ lại kỷ niệm hơn bốn năm về trước, lúc trở về Việt Nam thăm gia đình, tôi đã hỏi thăm và tìm cách đến thăm Thầy sau gần 30 năm cách biệt. Nếu không có một người bạn học dẫn tới, chắc chắn tôi không thể nào nhận ra thầy cũ của mình... Tôi chỉ nấc lên được một tiếng “thầy” rồi ôm chầm lấy thầy mà khóc òa trong tức tưởi! Thầy tôi đó, một ông lão gầy gò ốm yếu, tóc chỉ còn lơ thơ vài sợi trắng như tuyết, và vẫn chưa được “trả quyền công dân” sau bao nhiêu năm bị tù đày vì đã làm thầy của bao nhiêu người “quyền cao chức trọng” trước năm 1975. Thầy tôi chỉ là một nhà giáo dạy trường tư nhưng đã bị giam cầm và quản chế lâu hơn rất nhiều sĩ quan và công chức khác vì lúc nào thầy cũng “ngẩng cao đầu và đứng thẳng lưng” để không mất đi tư cách của một nhà giáo. Thầy tôi đã quyết định không đi Mỹ theo diện đoàn tụ, cũng chẳng nộp đơn theo diện H.O. , chỉ muốn đi du lịch một lần cho biết trước khi về với ông bà tổ tiên.

Sáng Thứ Bảy tôi thức dậy rất trễ vì tối hôm trước ngồi chuyện trò với thầy mãi tới gần 2 giờ sáng mới đi ngủ. Vừa bước xuống nhà tôi đã thấy thầy đang ngồi uống trà và đọc báo ở phòng khách. Nghe tôi chào, thầy tháo cặp kiếng lão rồi nói:
- Đúng là “đi một ngày đàng học một sàng khôn” con ạ. Mới đọc vài tờ báo đã học được nhiều chuyện hay về đời sống của người Việt mình bên Mỹ… Con uống trà hay cà phê? Vợ con đã để sẵn phích nước sôi, hộp trà, và cà phê trên bàn. Chắc thầy làm ồn nên con giật mình hả?
- Dạ không ạ. Bình thường con dậy sớm lắm. Thầy dậy lâu chưa ạ?
- Mỗi đêm thầy ngủ có vài ba tiếng thôi. Con mệt cứ lên ngủ tiếp đi.
- Con ngủ thẳng giấc rồi thầy ạ. Để con pha vội ly cà phê rồi chở thầy ra Eden chơi. Gần 10 giờ sáng rồi, thầy trò mình ra trễ khó tìm chỗ đậu xe lắm... Buổi chiều vợ chồng con và các cháu sẽ đưa thầy lên DC chụp hình và thăm Nhà Trắng, Quốc Hội, Tháp Bút Chì, Viện Bảo Tàng và những đài kỷ niệm khác.
- Tuỳ con. Nhưng thầy không muốn gia đình con phát bịnh vì phải lo tiếp đãi thầy.

Trong lúc chờ vắng xe để quẹo trái vào “Cổng Tam Quan” trước trung tâm Eden, thầy tôi hỏi lớn:
- Đường này họ đặt tên là “Đại Lộ Sàigòn” hả con?
- Dạ. Hồi đầu năm Thành Phố Falls Church cho phép cộng đồng Việt Nam để thêm tên “Saigon Boulevard” song song với tên đường chính thức là “Wilson Boulevard”. Còn bên trong khu Eden, tất cả các đường ngang dọc đều mang tên Việt Nam hết đó thầy.
- Người Việt mình bên này hay thật!
- Mai mốt thầy sang California hay Texas sẽ thấy nhiều trung tâm lớn hơn Eden nữa, và sinh hoạt người Việt dưới đó còn mạnh gấp mấy lần trên này thầy ạ.
Tôi vừa quẹo xe vào cổng, thầy tôi đã nghẹn ngào thốt lên:
- Ôi! Đẹp quá. Lá cờ… Lá Cờ Vàng… Ôi! Mấy chục năm rồi… Con nhớ chụp cho thầy mấy tấm hình dưới cột cờ nhé.
- Dạ… Mà thầy không sợ gặp rắc rối lúc trở về Việt Nam sao?? Mấy người “du lịch” khác họ sợ liên luỵ lắm nên…
- Ăn thua chi con. Ai sao kệ họ. Phần thầy đã nếm đủ rồi, chẳng có gì phải sợ hãi! Con lái xe tới gần chỗ cột cờ đi.
- Dạ… nhưng phải đứng xa xa mới chụp được thầy ạ. Cây cột cờ cao quá.
- Ừ nhỉ. Mà con nhớ chờ lúc gió nó bay bay rồi mới chụp cho đẹp nhé. Nhìn hai lá cờ Việt – Mỹ tung bay trong gió mà thấy lòng quặn đau con ạ. Ôi! Mấy chục năm rồi!


Tôi nghe giọng thầy nghèn nghẹn như không muốn thoát ra khỏi đầu môi. Tôi biết thầy mình đang xúc động lắm. Hình như đôi mắt của thầy cũng long lanh ngấn lệ…
Sau khi chụp mấy tấm hình với nhiều góc độ khác nhau, thầy cầm tay tôi nói nhỏ:
- Con đi với thầy tới chỗ cột cờ nhé.
- Dạ.

Tôi theo thầy đến bên cột cờ. Thầy tôi trịnh trọng đưa tay sờ vào cột cờ như một cái gì linh thiêng lắm, rồi từ từ ngửa mặt, nheo mắt ngắm hai lá cờ đang tung bay phần phật dưới nắng ban mai. Mãi một lúc lâu thầy mới quay lại thầm thì bên tai tôi:
- Thầy trò mình đứng im cầu xin cho những người đã hy sinh bỏ mình vì quê hương con nhé.
- Dạ. Một phút mặc niệm phải không thầy?
- Đúng. Đã có hàng trăm, hàng ngàn người bỏ mình dưới Lá Cờ này đó, con còn nhớ không? Ta bắt đầu cầu nguyện cho họ nhé.
- Dạ.

Sau mấy phút im lặng dưới cột cờ, tôi nhận ra sự thay đổi khác thường trên khuôn mặt già nua vì tuổi tác của thầy? Tôi biết biết chắc chắn đằng sau đôi mắt u uẩn đau buồn của thầy còn chất chứa bao nhiêu tâm sự không biết giãi bày cùng ai. Tôi đưa thầy dạo qua một vài cửa tiệm nhưng thầy tôi cứ lững thững đi theo như một kẻ mất hồn! Tôi dừng lại bên “quầy báo” trước cửa tiệm Phở Xe Lửa. Mặc dầu “người bán báo” hôm nay không phải là “chú thương phế binh” quen biết nhưng tôi cũng lên tiếng theo thói quen:
- Chú cho cháu xin mỗi thứ một tờ.
- Có ngay. Có ngay. 15 Đô tất cả.
Thầy cầm tay tôi giặc giặc:
- Ở nhà có mấy tờ Hoa Thịnh Đốn, Phố Nhỏ… rồi đó con. Sáng nay thầy đã đọc.
- Dạ. Không sao thầy ạ. Con mua ủng hộ các chú gây “quỹ thương phế binh”.
- Ồ. Quý hóa quá!
Chờ lúc tôi nhận lại tiền thối và xếp báo xong xuôi, thầy tôi trao cho “chú bán báo” tờ giấy 5 Đô và nói nhỏ:
- Ông cho tôi góp mấy đồng nhé.
- Dạ… Dạ… Cám ơn. Xin lỗi ông đây là…
Tôi đỡ lời:
- Thưa chú đây là thầy cũ của cháu mới từ Việt Nam qua chơi.
Không để tôi nói thêm, thầy tôi lên tiếng:
- Tình chiến hữu! Tình chiến hữu! Đẹp thật! Đẹp thật! Các ông làm hay quá.
Rồi quay sang tôi, thầy tiếp tục:
- Con chụp cho thầy một tấm hình với ông anh đây. Con chụp cẩn thận để lấy hết hình cái sạp báo nhé.
- Dạ.

Không biết thầy tôi và “ông bạn mới” to nhỏ những gì mà chú ấy phải chạy nhờ người trông dùm sạp báo để đi theo thầy tôi chụp chung một số hình dưới “sân cờ” với những nụ cười thật rạng rỡ trên khuôn mặt của cả hai người. Sau đó, thầy tôi nhất định không chịu vào tiệm ăn sáng, cứ nằng nặc bắt tôi chở về nhà để đọc báo và “con đi in ngay cho thầy mấy tấm hình!” Cũng may vợ và các con tôi đã dậy, và đang chuẩn bị bữa trưa trước khi chở thầy đi thăm thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

Thầy kính yêu,

Bao nhiêu năm ở Mỹ, hầu như tuần nào con cũng ghé Eden, và đã hơn một lần con đậu xe sát bên cột cờ, nhưng chưa bao giờ con xúc động như mấy phút cùng thầy cầu nguyện dưới cột cờ buổi sáng hôm đó. Đúng như cha ông đã nói - “không thầy đố mầy làm nên” - con đã quên mất ý nghĩa linh thiêng của Lá Cờ nếu như con không được một lần chứng kiến “cảnh đoàn viên” của thầy và Lá Cờ Vàng ở Eden sau bao nhiêu năm cách biệt. Mãi mãi con vẫn là đứa học trò bé nhỏ của thầy. Thầy không những đã dạy con qua sách vở và bài giảng mà còn qua chính gương sống của thầy. Con cầu xin để bài học về “Lá Cờ” không phải là bài học cuối cùng thầy dạy cho con.



Nguyễn Duy-An

>> Xem Tiếp!

Wednesday, June 16, 2010

NGÀY VINH DANH CHA

Các con dấu yêu của mẹ !
Thời gian lướt qua nhanh quá ! Bao nhiêu vật đổi, sao dời ! Bao nhiêu biến chuyển sập đến.Có thứ hiện hữu rồi thoáng qua. Có thứ còn tồn tại như thách thức nhân tâm, long kiên trì dũng cảm và trí thông minh sáng tạo của con người : Khủng bố, thiên tai, dầu loang, gây hấn v.v…
Riêng ở San José, hiện tượng bè phái, phản dân chủ hay nói đúng hơn là cách cư xử không công bằng và lịch duyệt giữa con người với con người vẫn còn tồn tại nếu không muốn nói là càng ngày càng tồi tệ hơn.

Các con ạ !
Hơn hai năm qua, đồng hương tị nạn cộng sản nơi phần đất gọi là thung lũng tình thương, đã càng ngày càng ngán ngẩm về ước vọng một mong muốn thành hiện thực vĩnh viễn với danh xưng bé nhỏ “Little Saigon” hầu như rất mong manh. Lực cản ước vọng đó không ai phủ nhận được là từ người nghị viên đương nhiệm của Khu vực 7 và đa số trong tập đoàn lãnh đạo thành phố San José, chỉ vì danh xưng “Little Sàigòn” đã được bà Nghị viên đó xác nhận như có hàm ý chống Cộng. Đồng lõa với lực cản đó, là những người đại diện cho Cộng đồng để đề xuất xin danh xưng Little Sàigòn cho Khu phố Thương Mãi Việt Nam trên một đoạn của đường Story, theo ấn tượng, hầu như đã đánh trống bỏ dùi ( Nghĩa là không còn màng tới việc xin duy trì vĩnh viễn sau thời hạn ba năm).
Vì quan tâm đến “Little Sàigòn” nơi Thủ phủ của người tị nạn tại miền Bắc California này, nên đồng hương tị nạn cộng sản của Khu vực 7 nói riêng, và Thành phố San José, nói chung, đã quyết tâm làm vô hiệu hóa lực cản nói trên bằng cách thực hiện ý nguyện dân chủ theo luật pháp là xin truất nhiệm người nghị viên đã khinh miệt và coi thường nguyện vọng chính đáng của cộng đồng cùng màu da huyết thống với mình. Vì cường quyền và nhiều thế lực đứng sau, cộng đồng người Mỹ gốc Việt đã không đạt thành mục đích trong kỳ bầu cử đặc biệt (Special Election) ngày 3/3/2009.
“Bại không nản” là câu châm ngôn đã hun đúc chí tranh đấu kiên cường của người dân tị nạn. Trong kỳ bầu cử sơ khởi vừa qua, 8 tháng 6 năm 2010, dù không có sự tương nhượng giữa các ứng cử viên Mỹ gốc Việt (đối đầu với nghị viên đương nhiệm tái tranh cử), nhưng qua số phiếu mà cử tri bỏ cho họ đã chứng tỏ đại đa số người Mỹ gốc Việt tại Khu vực 7 không còn tin vào bà nghị viên đương nhiệm nữa. Do đó, số phiếu trên 7 ngàn mà bà ta trông đợi từ cử tri bầu “No Recall” hôm 3/3/2009, trong đợt bầu cử vừa mới đây đã chỉ còn trên bốn ngàn. Để rồi bà phải nhận chịu đi vào “run off” với ứng cử viên Minh Dương,có số phiếu cao thứ nhì (sau bà) vào kỳ bầu cử chung cuộc, 2 tháng 11 tới đây.
Các con biết không, nếu các ứng cử viên gốc Việt khác biết nhìn rõ vào mục đích chung, thì kỳ bầu cử sơ khởi 8 tháng 6 đã có một nghị viên mới với đức độ và tài năng hơn hẳn bà nghị viên đương nhiệm, Madison Nguyễn, trong cương vị đại diện dân ở Khu vực 7, mà không cần phải chờ bầu lại vào kỳ chung kết. Đây cũng là bài học nói lên rằng nếu nhiều chiếc đũa gom thành một bó thì sẽ tạo nên một lực vô địch hơn hẳn từng chiếc đơn lẻ, sẽ bị bẻ gãy một cách dễ dàng. Dầu sao, hồn thiêng sông núi, và vong hồn của các đấng tiền nhân, của các anh hùng tử sĩ, của những người dân Việt hiền lành chân chất cũng đã phù trợ cộng đồng người Việt tị nạn chân chính, giúp cho có được một ứng cử viên sáng giá có nhiều cơ hội trở thành một nghị viên mới của Khu vực 7.
Các con còn nhớ khi mẹ hàn huyên cùng ba và các con trong những buổi tối gia đình đoàn tụ đông đủ không ? Mẹ và ba đã bàn đến những nỗ lực mà Ủy Ban Bãi Nhiệm (trong đó ba, mẹ là những thành viên) sẽ đạt đến khi phục hoạt trong thời gian bầu cử của nhiệm kỳ 2010-2014 là: cương quyết giúp một ứng cử viên gốc Việt sáng giá nhất để có thể thay thế bà nghị viên đương nhiệm không còn xứng đáng nữa. Cho nên, ba và mẹ đã cùng với các, ông, bà, cô chú, bác trong Ủy Ban Bãi Nhiệm lại tiếp tục trách nhiệm mà cộng đồng tị nạn chân chính tin tưởng ủy thác. Dù có nhiều dèm pha, bóng gió từ mọi phía nhưng những thành viên trong UBBN vẫn kiên trì chịu cực, chịu khổ những khi trời hanh nắng như đốt cháy da người, băng mình trên từng, khu phố, ngõ cụt, trong những khu chung cư, mobile home để gõ cửa mời gọi cử tri bầu cho ứng cử viên đầy tâm huyết, có năng lực, phúc hậu và nhất là có lòng đam mê sinh hoạt dòng chính và tinh thần phục vụ người dân. Sự nhịn nhục và lòng vị tha đã giúp các thành viên trong UBBN vượt qua được những bực dọc không cần thiết để hướng đến nhiệm vụ cao cả mà mình đang dấn thân.
Đến nay, Ứng cử viên Rudy Rodriguez đã giữ lời cam kết của mình trong buổi tranh biện tại thư viện nhánh Evergreen trên đường Aborn là sẽ hỗ trợ Ứng cử viên Minh Dương nếu Ông ta không được vào vòng chung kết. Còn các ứng cử viên khác, hy vọng họ sẽ tỏ thái độ lịch lãm của người dân Hoa kỳ, hay nói đúng hơn nếu họ có cùng chí hướng chung là mong có một khuôn mặt nghị viên mới. thay thế người nghị viên đương nhiệm không còn được lòng tin của đa số cử tri Khu vực 7 nữa.
Dầu sao chăng nữa, lòng dân mới là yếu tố quyết định một vấn đề. Cho nên vì sự nghiệp chung, mẹ và ba hy vọng ở sự sáng suốt của cử tri Khu vực 7 sẽ dồn phiếu cho ứng cử viên Minh Dương vào ngày bầu cử 2 tháng 11 năm 2010.
Nhân ngày Father’s Day năm nay, mẹ mong các con hãy cùng ý hướng chung của mọi người con, với tấm lòng thành và hiếu thảo, luôn nhớ câu “Công cha như núi Thái Sơn” của tiền nhân và câu “Tình cha tha thiết như vầng Thái Dương…” trong bài hát của Ca,Nhạc sĩ Ngọc Sơn, nên tổ chức ngày VINH DANH CHA năm nay đầy ý nghĩ nhất.
Mẹ sẽ hỗ trợ các con tận tình.
HAPPY FATHER’S DAY ! HAPPY FATHER’S DAY.
Bạch Tường Quân.

>> Xem Tiếp!

Nhận định về kết quả bầu cử tại Bắc Cali

I. Tại Sao Bầu Cho Thomas Nguyễn và Lê Hữu Phú?

Trong thời gian qua, vấn nạn lớn tại Bắc Cali là sự chia rẽ và đối đầu giữa Ban Đại Diện Cộng Đồng và Liên Đoàn Cử Tri, nhất là trong vấn đề Bầu Cử chức Thị Trưởng San Jose và chức Nghị Viên Khu Vực 7. Là người độc lập không thuộc “phe” nào, không thiên vị ai, lại chủ trương vận động sự đoàn kết của mọi Tổ Chức, Đoàn Thể chống Cộng tại Bắc Cali trong mục tiêu Giải Thể Chế Độ CSVN, tôi đã đề nghị Đồng Bào tại địa phương, đặc biệt nhân sự thuộc 2 phe tham chiến: Cộng Đồng (CĐ) và Liên Đoàn Cử Tri (LĐCT) ngưng các cuộc bút chiến đấu đá, hạ nhục lẫn nhau, cùng tập trung bầu “Block Vote” cho Thomas Nguyễn chống Chuck Reed và Lê Hữu Phú chống Madison Nguyễn vì LĐCT có 2 Ứng Cử Viên (UCV) đại diện tranh cử chức Thị Trưởng và Nghị Viên trong lúc CĐ chỉ có 1 UCV đại diện tranh cử chức Nghị Viên. Nếu Lê Hữu Phú ứng cử chức Thị Trưởng cùng Thomas Nguyễn, tôi đã đề nghị bầu cho Lê Hữu Phú chống Chuck Reed và bầu Minh Dương chống Madison Nguyễn. Nếu chỉ có 2 người, một đại diện CĐ và một đại diện LĐCT tranh chức Nghị viên Khu Vực 7, không tranh chức Thị Trưởng, tôi sẽ đề nghị bầu cho ai có nhiều khả năng đánh bại Madison Nguyễn mà không quan tâm người này là “gà” của CĐ hay “gà” của LĐCT.

Biện pháp này dù nếu không loại bỏ được Chuck Reed và Madison Nguyễn trong kỳ bầu cử này ít nhất cũng có các lợi điểm sau:
  1. Gửi một tín hiệu về sức mạnh chính trị của Cử Tri người Việt ;
  2. Khởi sự hóa giải sự chia rẽ trong Cộng Đồng người Việt chống Cộng tại Bắc Cali để tái xây dựng một hậu phương vững mạnh yểm trợ Quốc Nội;
  3. Ngăn chận Chuck Reed và Madison Nguyễn cũng như VC trở thành “ngư ông đắc lợi” và ảnh hưởng thất lợi đến nỗ lực đấu tranh Giải Thể Chế Độ CSVN.

II. Kết Quả Bầu Cử:
  • MADISON NGUYEN --- 41.54% 4,486
  • MINH DUONG --- 24.03% 2,595
  • PATRICK PHU LE --- 16.99% 1,835
  • RUDY J. RODRIGUEZ --- 14.28% 1,542
  • VIETNAM NGUYEN --- 3.17% 342

  • CHUCK REED --- 77.02% 101,469
  • THOMAS NGUYEN --- 9.87% 13,009
  • SUSAN BARRAGAN --- 7.86% 10,355
  • BILL CHEW --- 5.25% 6,912

III. Nhận Định:

1. Ứng Cử Viên Thomas Nguyễn:

Thomas Nguyễn đạt số phiếu trên sức tưởng tượng và dự đoán ngoài việc được xếp hạng hai trên cả Susan Barragan và Bill Chew: 13,009 phiếu. Dù chưa có kết quả chi tiết sắc dân nào, lứa tuổi nào bầu… bao nhiêu, chúng ta cũng có thể tin chắc đa số phiếu là do Cử Tri Việt bầu cho Thomas Nguyễn. Số lượng nầy lớn hơn số phiếu các Chủ Tịch Cộng Đồng Bắc Cali nhận được trong các nhiệm kỳ qua, kể cả Chủ Tịch đương nhiệm, gấp gần 4 lần số 3344 phiếu trong cuộc Bầu Cử Cộng Đồng ngày 19/6/2009 và lớn hơn số người tập họp trong cuộc Biểu Dương khí thế trước tiền đình HĐTP ngày Chủ Nhật 2/3/2008 đã một thời làm chấn động San Jose! Tín hiệu này Đồng Bào không chỉ gửi đến Chuck Reed và các quan chức tương lai của San Jose, mà còn nhằm nhắn nhủ những cá nhân, tổ chức đang lầm lẫn chọn hướng đi ngược lại nguyện vọng của đại đa số quần chúng. Tín hiệu này cũng là chỉ dấu cho thấy đại đa số Cử Tri đi bầu đã vượt qua được sự phân hóa nội bộ, “block vote” để phô trương sức mạnh chính trị của Tập Thể người Việt tị nạn chống Cộng tại Bắc Cali.

2. Ứng Cử Viên Madison Nguyễn:

Madison Nguyễn dẫn đầu với số phiếu 4.486, nhưng hãy thử so sánh số phiếu Phù & Chống Madison Nguyễn giữa Bầu Cử 7/6/2010 và Recall và kết quả tái đắc cử của các quan chức đương nhiệm:

KẾT QUẢ RECALL/ KẾT QUẢ BẦU CỬ / SAI BIỆT
RECALL 5.897 / NO MADISON 6.314 / +417
NO RECALL 7.270 / YES MADISON 4.486 / -2.784

KẾT QUẢ TÁI ĐẮC CỬ CỦA CÁC QUAN CHỨC ĐƯƠNG NHIỆM

1. SAM T. LICCARDO 80.22%
2. CHUCK REED 77.02%
3. PETE CONSTANT 66.38%
4. MADISON NGUYỄN 41.54%

Căn cứ trên số sai biệt giữa Recall và Bầu Cử, có thể kết luận số “Chống” Madison Nguyễn tăng 417 người trong khi số “Phù” Madison Nguyễn đã giảm 2.784 người! Trong số 4 quan chức đương nhiệm tái đắc cử, Sam T. Liccardo đạt tỉ lệ cao nhất: 80.22%, Chuck Reed cao thứ nhì: 77.02%, Pete Constant thứ ba: 66.38% và cả 3 đếu thắng cử ngay vòng sơ bộ. Madison Nguyễn không những thấp nhất: 41.54% mà còn phải tranh chung kết với Minh Dương!!! Kết quả trên là chỉ dấu về những thắng lợi đã đạt được qua các cuộc vận động hạ bệ Madison Nguyễn.

3. Ứng Cử Viên Minh Dương:

Với số 2.595 phiếu, chiếm 24.03%, Minh Dương thua Madison Nguyễn 1.891 phiếu (4.486-2.595). Nhưng trong kỳ Bầu Cử này, tổng số phiếu chống Madison Nguyễn là 6.314, chia cho 4 người, ngoài Minh Dương gồm Lê Hữu Phú: 1.835, Rudy J. Rodriguez: 1.542 và Nguyễn Việt Nam: 342. Như vậy Madison Nguyễn đã bị đánh bại trên danh nghĩa bởi quyết tâm chống đối của Cử Tri với 1.828 phiếu. Nếu chỉ một UCV duy nhất tranh cử với Madison Nguyễn và nhận đủ số phiếu chống này, Madison Nguyễn đã bị loại bỏ ngay tại vòng sơ kết. Như vậy chúng ta cần đoàn kết và thống nhất ý chí, dùng cột mốc tháng 11/2010 bầu chung kết để chôn vùi sự nghiệp của kẻ phản bội!

4. Lập Luận Phe Chống Minh Dương:

Một thiểu số chống Minh Dương dựa trên 2 lập luận sau để không bầu cho Minh Dương:

a. Minh Dương “cá mè một lứa” hoặc có thể “tệ” hơn Madison Nguyễn: Kiểu lập luận này không khác luận điệu của những thành phần chống Cộng nhưng thiếu lập trường vững chắc: “Nếu lật đổ CS mà Chế độ thay thế không chắc tốt hơn CS thì thà để Đảng CSVN tiếp tục cầm quyền!” Đây là tư tưởng chủ bại của kẻ chủ trương“Thà nô lệ hơn chết!” Nhân loại sẽ vĩnh viễn không bao giờ còn có chế độ nào tàn tệ hơn Chế độ CS. Minh Dương hay bất cứ Nghị Viên tương lai nào của Khu Vực 7 chẳng ai điên dại đến nỗi đi theo con đường trở cờ của Madison Nguyễn sau bài học Madison Nguyễn! Chỉ trừ một ngoại lệ: Nếu chúng ta tiếp tục chống nhau thay vì chống Cộng và chống những kẻ phản bội, “Thủ Phủ Chống Cộng” San Jose tương lai sẽ trở thành “Đại bản doanh” của CSVN tại Hải Ngoại, những Ứng Cử Viên do VC chỉ định sẽ công khai in hình cờ máu trên fliers của họ thay vì bị địch thủ chơi xỏ “chụp mũ” như vụ UCV Magdalena Carrasco tại Khu Vực 5 vừa qua.

b. Minh Dương có thể bị Recall vì vi phạm Điều Lệ Bầu Cử:
  1. Trong các luật lệ liên quan đến Bầu Cử, không văn kiện hoặc đơn xin ứng cử nào đề cập đến việc người mắc nợ không có quyền ứng cử như một số tin đồn. Tại Hoa Kỳ, không ai không là “con nợ” của nhà băng dù thuộc thành phần triệu phú. Người giàu nợ lớn, người nghèo nợ nhỏ. Vay nợ, mắc nợ là một hình thái vận hành của Chủ Nghĩa Tư Bản.
  2. Phòng Thương Mại trước khi “endorse” Minh Dương và bỏ rơi Madison Nguyễn chắc chắn phải nghiên cứu kỹ mọi tình huống. Một Tổ Chức đầy uy tín không thể chọn bừa UCV có những “vi phạm” trầm trọng có đủ căn cứ pháp lý để bị Recall.
  3. Recall là một thủ tục nhiêu khê có tỉ lệ thành công rất thấp. Trong 6 cuộc Bầu Bãi Nhiệm tại Khu Vực 7, chỉ 1 Nghị Viên bị bãi nhiệm: Kathy Cole vì tội “vô cảm trước vấn đề chủng tộc,” 5 Nghị Viên còn lại đều “bình an vô sự.”
  4. Thử đặt giả thuyết Minh Dương, sau khi thắng cử, bị khám phá vi phạm một điều luật nào đó có khả năng bị Recall, thì việc Madison Nguyễn bị “đánh bại trước rồi được phục hồi sau” cũng là một đòn trừng trị dằn mặt đáng làm, còn hơn phải ôm mối nhục “bận lo chống phe ta Minh Dương” để phe địch Madison Nguyễn “đắc lợi” thắng cử dễ dàng!

IV. Đề Nghị:

  1. Các cây bút chủ lực của hai phe tham chiến hoàn toàn ngưng hẳn các cuộc bút chiến có tính mạ lỵ và lăng nhục lẫn nhau.
  2. Cần delete, không chuyển, không góp ý đối với những bài viết của những cá nhân “dây máu ăn phần” vì tư lợi và động cơ thiếu lương thiện.
  3. Đáng lẽ theo gương Rudy J. Rodriguez “endorse” Minh Dương, UCV Lê Hữu Phú lại hấp tấp tuyên bố: “I won't personally support either Nguyen or Duong in November. Duong has demonstrated poor judgment in a host of matters, including legal disputes with a former campaign consultant and a landlord." Không chỉ không endorse, LHP còn nhân tiện “đâm vớt” UCV cùng chống Madison Nguyễn thêm một dao sau khi bị loại khỏi cuộc chơi! Rõ ràng LHP đã “nhẹ tay” với kẻ phản bội đã lăng nhục mình và mọi người bằng những từ ngữ: “Bọn vô công rỗi nghề!” “Lũ hát xiệc!” và “nặng tay” với người cùng chiến tuyến chống kẻ chống Little Saigon vì tên này “hàm nghĩa chống Cộng.” Đây là một đòn,chiêu chuẩn bị cho tương lai tham chính hay “tự ám sát chính trị?” Thời gian sẽ trả lời. Nếu LHP không sửa sai “poor judgment” của mình và thay đổi quyết định này, tôi đề nghị những Cử Tri chống Madison Nguyễn bằng cách bầu cho LHP sẽ tiếp tục chống Madison Nguyễn bằng cách bầu cho Minh Dương để LHP nhận thức được rằng lá phiếu bầu cho LHP chỉ là lá phiếu chống Madison Nguyễn + hàn gắn rạn nứt Cộng Đồng chứ không phải vì “thành tích đấu tranh” hay “khả năng phán đoán và lãnh đạo” của LHP!
  4. Tổ chức buổi họp giữa Ban Đại Diện Cộng Đồng và Liên Đoàn Cử Tri để giải quyết các xung đột. Một số thành viên LĐCT có gợi ý nhờ tôi làm trung gian hòa giải. Nếu CĐ tin cẩn vào tính độc lập, không phe phái, không thiên vị của tôi, tôi sẽ tiếp xúc để tiến hành tổ chức cuộc họp. Điều cần nhấn mạnh: Chính Madison Nguyễn là kẻ chủ mưu “truy sát” Cộng Đồng qua các biện pháp hạn chế số người tụ tập 49 người, cấm nấu ăn, forclosure khu building này … để biến một Trụ sở Cộng Đồng hoành tráng, lẫm liệt thành nơi bán xì ke-ma túy hợp pháp với tên gọi: MEDILEAF cho những kẻ nghiện cần sa có giấy bác sĩ, và dồn kẻ bại trận vào đường cùng phải share Trụ sở Khu Hội để dung thân! Không hiểu Ban Đại Diện CĐ còn có lý do gì khác để không endorse Minh Dương chống Madison Nguyễn?!? Nếu Madison Nguyễn thắng lớn và thắng dễ dàng trong kỳ bầu chung kết, không chỉ DANH DỰ Ban Đại Diện CĐ mà DANH DỰ của Toàn Thể người Việt tị nạn chống Cộng Bắc Cali sẽ bị “vùi dập” và hủy hoại một cách nhục nhã!
  5. Mọi Tổ chức, thành phần chống Cộng và chống Madison Nguyễn cần đoàn kết, hợp tác, yểm trợ, cùng vạch những phương án, kế hoạch khả thi để vận động Cử Tri VN chống Madison Nguyễn đi bầu đông đảo và các Cộng Đồng bạn bỏ phiếu cho Minh Dương.
V. Kết Luận:

Từ một “Thủ Phủ Chống Cộng” San Jose biến thành “Thủ Phủ chống nhau” bắt nguồn từ những quyết định sai lầm trong quá khứ phát xuất từ một trong hai động cơ:
  1. “Thừa thắng xông lên:” Thừa thắng xông lên mà không tự lượng thực lực Ta-Địch và hiểu rõ nhân tố chính của sự thắng lợi trong vụ đấu tranh Little Saigon. Nếu biết ngừng lại sau khi Hội Đồng Thành Phố quyết định chấp thuận tên Little Saigon, chúng ta có thể đã vĩnh viễn hóa và đã xây xong cổng chào Little Saigon, không phải nếm mùi đại bại từ vụ Recall đến Brown Act. Và trong kỳ Bầu Cử sơ bộ vừa qua, chúng ta đã đủ khả năng đánh bại Madison Nguyễn sau hơn 2 năm chuẩn bị.
  2. “Thua me gở bài cào:” Thua me gở bài cào mà không nắm vững con bài tẩy. Do thua Recall, phe ta “chộp” ngay vụ Cảnh Sát đánh người có Video tang chứng để vận động kết hợp với các Cộng Đồng bạn “hỏi tội” Hội Đồng Thành Phố và lên án hành động kỳ thị chủng tộc, cách hành xử man rợ, khát máu của Cảnh Sát địa phương. “Họa vô đơn chí” vô tình vớ nhầm “quý tử Mafia đỏ,” vụ Hồ Phương trở thành tác nhân của phân hóa và nội chiến giữa các thành phần Cộng Đồng. Từ chống Cộng, chống liên minh Chuck Reed-Madison Nguyễn, San Jose dồn mọi nỗ lực chống nhau chỉ vì cái “Ta,” cái “tư lợi,” cái “phe phái” được đặt trên cái “Chúng Ta,” cái “công lợi,” cái “Đại Khối Dân Tộc,” tạo môi trường thuận lợi để địch thủ Chuck-Ma và kẻ thù CS trở thành “ngư ông đắc lợi!
Chúng ta vẫn còn cơ hội chót để hạ bệ Madison Nguyễn khi chỉ còn 2 đối thủ trong vòng chung kết: Minh Dương vs Madison Nguyễn. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác như vòng sơ kết khi còn có 4 UCV. Hoặc Minh Dương hoặc Madison Nguyễn! Chỉ có vậy! Vì DANH DỰ Cộng Đồng, vì số phận biểu tượng Little Saigon, vì tư thế và tương lai chính trị của người Việt tị nạn, vì sự nghiệp Giải Thể Chế Độ CSVN, chúng ta cần phải vượt qua mọi trở ngại để bắt tay ĐOÀN KẾT, quyết tâm thực hiện các Đề Nghị trên với châm ngôn: “Muốn hạ bệ Madison Nguyễn hãy bầu cho Minh Dương.” “Không bầu cho Minh Dương là ‘vô tình hay cố ý’ bầu cho Madison Nguyễn, là phản bội Little Saigon, phản bội nguyện vọng của đại đa số Đồng Bào Việt tị nạn tại Bắc Cali.”

San Jose 17/6/2010
LÝ TỐNG

>> Xem Tiếp!

Wednesday, June 2, 2010

Những hành động đáng chê trách

Nguyễn thị Quảng Bình

Lần đầu tiên tôi tham dự vào bồi thẩm đoàn, được bà Thẩm phán luôn luôn nhắc nhở rằng: “ Quý vị phải nhớ: Một người được xem là vô tội cho đến khi chứng minh không chút nghi ngờ rằng người ấy đã phạm tội, đây là căn bản của chế độ dân chủ pháp trị của đất nước chúng ta”. Từ tiến trình chọn lọc bồi thẩm cho đến khi nghe nhân chứng trình bày , công tố luận tội , luật sư bào chữa và cuối cùng là bồi thẩm đoàn phải nghe đi nghe lại cuộn băng 911, xem xét hình ảnh bằng chứng và bàn bạc thảo luận trong phòng kín hết hai buổi mới đạt đến đồng thuận, tôi nhận thấy mọi việc được tiến hành một cách khá đứng đắn, công bằng và không thiên vị.

Về nhà tôi vẫn suy nghĩ lan man, vừa thán phục cho sự cẩn trọng, công minh (dĩ nhiên là tương đối) của nền tư pháp trong một quốc gia văn minh tự do, vừa nghĩ đến những phiên tòa xét xử các nhà đấu tranh cho dân chủ ở VN. Tôi nghĩ đến bức hình phiên tòa bịt miệng cha Lý, đến những video chiếu cảnh gọi là nhận tội của những người bất đồng chính kiến. Nghĩ đến những tờ báo” lề phải”, truyền thanh truyền hình nhà nước cùng đồng thanh như những cái loa ong óng phỉ báng, bôi nhọ và kết án Đức TGM Ngô Quang Kiệt, DCCT, giáo dân Thái Hà, LM Nguyễn văn Lý, cô luật sư Lê thị Công Nhân, luật sư Nguyễn văn Đài và nhiều chức sắc tôn giáo, nhiều nhà dân chủ khác trước khi phiên tòa xử họ được ấn định.Tôi nghĩ đến những bản án đã được đảng chỉ đạo, tòa chỉ việc mang ra đọc ê a cho có lệ bộ. Tôi nghĩ đến LM Phan văn Lợi, nhà văn Trần khải Thanh Thuỷ bị đưa ra đấu tố trước nhân dân phường. Trong khi đó những tay “sâu dân mọt nước” tham nhũng bạc tỷ, bán đất bán biển, cướp ruộng cướp nhà dân lại ung dung sống nhởn nhơ không ai trừng trị. VN đã được gia nhập WTO, Liên hiệp quốc…đóng vai trò này nọ trong các tổ chức quốc tế nhưng bao giờ cách hành xử mọi rợ được thay đổi, bao giờ nhân phẩm con người đưọc tôn trọng, bao giờ mới là một quốc gia pháp trị.

Tại các quốc gia tự do, vì quyền tự do ngôn luận, tự do phát biểu rất được tôn trọng nên nhiều người Việt tỵ nạn cộng sản vẫn lạm dụng quyền này trong việc phỉ báng bôi nhọ người bất đồng ý kiến hoặc không thuộc phe nhóm mình. Nhất là trong lãnh vực báo chí và internet. Bất cứ ai xử dụng được computer là có quyền viết bài gửi đến các báo giấy hoặc các diễn đàn điện tử hoặc đến từng cá nhân. Thế là tha hồ tung hoành trong làng văn trận bút, đủ mọi thế võ được đưa ra không phân hắc bạch chính tà, vương đạo hay ma giáo, tên tuổi thật hay bút danh. Có những nhà văn nhà báo từng được người biết đến và quý mến bỗng một ngày bị ô danh, thay vì lý tưởng “văn dĩ tải đạo” lại biến ngòi bút thành gươm giáo hại người. Nạn nhân hoặc cô thế đành chịu cho tên tuổi bị vấy bùn nhơ vì không có phương tiện và khả năng viết lách để bào chữa, hoặc chọn cách im lặng để bày tỏ sự khinh bỉ vì “tránh voi chẳng xấu mặt nào”, hoặc giận dữ phản pháo lại gây nên những trận bút chiến làm ô nhiễm các Diễn Đàn gây nên sự bực mình và hoang mang không ít cho người đọc vì những lời lẽ vô văn hóa của những người không có gì để mất.

Có nh ững ngòi bút được gọi là “tẩm thuốc độc “ chỉ việc bịa đặt dựng đứng ra một điều sai trái hoặc nghe tin đồn đại hoặc chỉ dựa vào sự thật đư ợc cắt xén nửa vời để xuyên tạc rồi phổ biến khắp nơi, và căn cứ trên điều giả trá này cứ thế khai thác thêm và tiếp tay nhau loan truyền đi, người đọc không biết rõ đầu đuôi cứ thấy lập đi lập lại mãi bèn nhập tâm và tin vào điều xuyên tạc đó.

Nếu chúng tôi không lầm thì lối bôi nhọ phỉ báng để gây tiếng xấu cho một người được gọi là “character assassination” tạm dịch là “ám sát nhân cách” , ở đây chẳng có người nào chết nhưng uy tín của họ và gia đình bị tổn thương, thiệt hại đến danh dự, và công việc cũng như những mối giao thiệp trong xã hội. Phải chăng luật Một người được xem là vô tội cho đến khi chứng minh được người ấy phạm tội “A person is presumed innocent until proven guilty beyond a reasonable doubt” người Việt chúng ta không cần biết tới?

Một số báo chí và các cây viết trên những diễn đàn vừa đóng vai người đưa tin, vừa đóng vai công tố viên và kiêm luôn quan tòa để kết án cho tiện việc sổ sách, miễn người mình trù dập không ngóc đầu lên nổi là thỏa mãn rồi. Dù các phương tiện truyền thông cũng có luật lệ nhà nước điều hành nhưng nhiều người không muốn tốn tiền và thì giờ để phải “vô phúc đáo tụng đình” nên những tệ nạn trên vẫn tiếp diễn ngày mỗi tệ hại hơn. Nhất là trong mùa vận động bầu cử, thôi thì bao nhiêu thủ đoạn đưa ra, bao nhiêu chuyện tưởng tượng không bằng cớ được thêu dệt y như thật theo đường lối “lộng giả thành chân”. Thomas Nguyễn , Minh Dương nói riêng cùng nhiều cá nhân và hội đoàn nói chung đang là nạn nhân của sự “oanh kích tự do” nói trên.

Những người am hiểu tình hình, quan tâm đến Cộng Đồng VN Bắc Cali không thể phủ nhận Thomas Nguyễn là một người thường nhiệt thành đi đầu trong các sinh hoạt, là người tận tâm vạch kế hoạch, là bộ óc đã đưa ra nhiều sáng kiến về đủ mọi phương diện như biểu tình chống VC, Bầu Cử CĐ, đặc biệt trong việc tranh đấu cho tên Little Saigon: cuộc họp khoáng đại CĐ ở Unified Event Center, kế hoạch Lá phiếu Sức Mạnh CĐ, đã vẽ kiểu và in ra những sticker dán áo, những khẩu hiệu, những câu viết trên các tấm bảng biểu tình thứ Ba đen cũng như bảng cầm tay trong các buổi điều trần của thành phố,,,và rất nhiều thành tích khác mà giới hạn bài viết không thể kể ra.

Việc phát triển của mạng lưới toàn cầu là cuộc cách mạng tin học giúp kết nối mọi người trên thế giới đồng thời cũng đưa các vụ bôi nhọ phỉ báng lên một tầm vóc tai hại lớn lao hơn.

Như trên chúng tôi đã viết rằng việc “ám sát nhân cách” không chết ai cả, tuy nhiên đối với giới trẻ, giới thanh thiếu niên thì việc không đơn giản như vậy. Có lẽ một số quý vị có biết tin về một em gái người Mỹ sau khi quen biết một người bạn trai trên mạng và thường xuyên email qua lại. Em gái này có tinh thần yếu đuối và tự ti mặc cảm, một hôm người mẹ tìm thấy em treo cổ chết trong tủ áo phòng ngủ. Bà mẹ rất đau khổ và quyết tâm tìm nguyên nhân cái chết của con bằng cách tìm lại những email thì mới biết hôm trước khi tự tử, người thanh niên quen với con bà đã nói một câu sỉ nhục cô bé, đại ý bảo rằng cô ta chết đi thì tốt hơn. Bà mẹ điều tra và tìm được chàng thanh niên đó là chính là người mẹ của một cô bạn học giả danh để trả thù cho con mình bị cô bé đã chết nghỉ chơi. Sự việc trên đã đưa ra tòa án và kết quả ra sao chúng tôi chưa biết.

Ngày 11 tháng 12 năm 2008 cô nữ sinh 16 tuổi Amanda Brownell nằm bất động trên sàn phòng vệ sinh của trường Del Mar High School với dây áo sweatshirt cột quanh cổ. Amanda đã treo cổ tự tử sau khi phải chịu đựng sự sỉ nhục bằng lời nói nhất là bằng những email, những lời cay độc trên các mạng Myspace.com, Facebook và AOL Intant Messaging mà em nhận được tới 3,500 lời nhắn trước khi xảy ra thảm kịch trên. Một học sinh tìm thấy Amanda đã kêu nhà trường cắt dây đem em xuống, làm hô hấp nhân tạo với nỗ lực của lính cứu hỏa để cố cứu sống cô bé. Vì bị mất dưỡng khí trong thời gian khá lâu nên óc em đã không còn hoạt động, dù các bác sĩ đã tận tâm cứu chữa nhưng em phải vào trong viện với tình trạng thực vật. Vào ngày đánh dấu 1 năm tai nạn của Amanda, nhiều thầy cô, bạn học và thành viên nhà thờ cũng như các hội đoàn khác đã thắp nến cầu nguyện tại City Hall SJ và kêu gọi mọi người chú ý đến vấn nạn Cyber Bullying, sách nhiễu trên mạng. Họ gọi đó là một hình thức bạo động giấu mặt, “cyber bullying is a faceless form of violence” và yêu cầu các giới chức có thẩm quyền phải có hành động để ngăn ngừa những điều đáng tiếc trên.

Dĩ nhiên với người lớn thì có lẽ chưa ai muốn kết liễu đời mình vì bị phỉ báng, mạ lỵ trên mạng. Tuy nhiên nếu có lương tri biết phân biệt phải trái, và đạo lý làm người không cho phép ai được bỏ vạ cáo gian, bịa điều đặt chuyện để làm hại người khác về phương diện tinh thần, gia đình và xã hội. Xin muợn lời nhà văn nữ Nguyễn ngọc Tư trong bài TRÊN TAY CÓ ĐÁ gửi đến quý vị đôi dòng để suy gẫm và tìm cho mình một cách hành xử tốt đẹp hơn:

“….Không nén được, bạn xoè tay ra coi và thật kỳ lạ, bạn thấy trên tay mình thiệt tình là có đá. Thiệt tình là bạn đang lăm le chực chờ ném vào người khác, giống hệt cái cách người đời hăng hái ném nhau…..Đôi khi bạn bĩu môi lườm nguýt ai đó, mắng xiên chửi xéo ai đó..mà thấy rõ ràng là mình vừa ném đá vào người ta. Đôi khi viết một đoạn chữ mà thấy lổn nhổn nặng nề như đá. Đôi khi chỉ nói nửa câu mà thấy người nọ rúm ró vì đau. Ném đi rồi thấy sướng phút đó, hể hả phút đó nhưng dường như người không nhẹ bớt, vì cục đá thiên hạ ném trả, bạn nhặt lấy mang theo bên mình, rình chờ cơ hội chọi lại.

Những hòn đá đó không bao giờ rơi xuống đất bởi không người này cất thì người kia cũng cầm. Vì nó mà mình đau nhưng người ta vẫn giữ gìn để tiếp tục làm đau người khác, hòn đá được ném đi ném lại trong một hành trình sát thương không ngơi nghỉ….”.

Trở lại việc vận động bầu cử, cách đây hơn một năm sau ngày bãi nhiệm 3-3-2009, dù mong ước không thành nhưng tinh thần đoàn kết của ngưòi tỵ nạn cộng sản trong Cộng Đồng VN/BC lên cao hơn bao giờ hết. Đó là nguyên nhân thành lập nên Liên Đoàn Cử Tri để cùng kết hợp cử tri VN thành một khối có sức mạnh chính trị đáng kể hầu có thể vận động hữu hiệu cho quyền lợi của người Mỹ gốc Việt tại địa phương cũng như góp phần tranh đấu cho một nước VN dân chủ tự do. Nguyện vọng cao đẹp còn đó nhưng sau ngày ấy nhiều thủ đoạn ám muội đã được đưa ra để phá tan khối đoàn kết này.

Hôm nay chúng ta có một cơ hội thứ hai để bà nghị viên bất xứng Madison phải xuống khỏi ghế Nghị viên Khu vực 7. Chúng ta cũng không quên những lời sỉ nhục người ủng hộ tên Little Saigon là”thiểu số to mồm”, Chuck Reed đã từng đeo đuổi, gắn bó với CĐVN để được ghế Nghị viên khu vực 4 rồi thành Thị Trưởng thành phố San Jose. Nhưng ông ta và bà Madison đã hành xử thiếu dân chủ và thiếu thành tín. “Người ta còn nhớ, trong những cuộc vận động tranh cử trước đây, Madison Nguyễn cũng như Chuck Reed đều ve vuốt cộng đồng ngưòi Việt với bao hứa hẹn mỹ miều. Nào là phục vụ quyền lợi cộng đồng người Việt. Nào là sát cánh với dân Việt trong việc phục hồi tự do dân chủ và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam. Nhưng chỉ một chuyện nhỏ là việc đặt tên cho khu thương mại đường Story mà họ đã phản bội cộng đồng như thế thì trong tương lai ai còn dám tin vào những lời hứa hão huyền của họ?” (Trích Little Saigon, chính trị và cộng đồng của Ngô đức Diễm)

Xin những ai còn tâm huyết và nhiệt thành với nguyện vọng của Cộng Đồng VN hãy bỏ ngoài tai những điều bịa đặt, xảo ngôn, ngoa ngữ và ngụy biện của kẻ xấu, hãy chung tay góp sức yểm trợ một ứng cử viên xứng đáng, đầy đủ khả năng đánh bại Madison trong kỳ bầu cử này là Minh Dương. Chúng ta cũng vận động mọi người bầu cho Thomas Nguyễn vào chức vụ Thị Trưởng San Jose, đây là dịp tốt để mạnh mẽ nói lên sự bất tín nhiệm của chúng ta đối với Chuck Reed, người Thị Trưởng vì quyền lợi phe phái đã chà đạp nguyện vọng và danh dự của Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali.

XIN ĐỒNG HƯƠNG ĐỪNG BỎ QUA CƠ HỘI QUAN TRỌNG NÀY. HÃY THAM GIA BẦU CỬ NGÀY 8-6-2010. BẦU CHO THOMAS NGUYỄN VÀ MINH DƯƠNG.

Nguyễn thị Quảng Bình

>> Xem Tiếp!